Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

lại cười cười, vẫn không đáp.
Trình Ca: “Nói đi.”
Bành Dã sờ mũi, nói: “Đều đẹp.”
Trình Ca quay đầu tiếp tục đi về phía trước, một dãy cờ chặn đường đi của cô, cô còn chưa khom lưng, Bành Dã nâng sợi dây lên, cô đi qua, hỏi: “Muốn biết ai chụp?”
“Ai?”
Trình Ca ngắm nhìn bốn phía, rất nhanh quyết định một cảnh và góc độ đẹp nhất trong mắt cô, lấy giá ba chân trong cái túi trên lưng Bành Dã ra, chống lên, đặt máy ảnh lên, điều chỉnh chiều cao, góc độ, độ mở màn trập, đủ loại thông số kĩ thuật.
Cô ngoắc ngoắc ngón tay, gọi Bành Dã sang: “Nhìn này.”
Cảnh trên màn hình là dốc núi phủ tinh thể băng, gò Mã Ni chồng chất, từng dãy cờ Phật giáo Tây Tạng đang tung bay.
Trình Ca nhấn đếm ngược chụp tự động, mười… chín…,
Cô đứng bên giá ba chân, xõa tóc, hai tay cào vài lần, khiến nó rối bù.
Bành Dã nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình, năm… bốn…
Đột nhiên, người bên cạnh chạy ra ngoài, vạt áo cô bay vào cảnh, mái tóc dài màu nâu vàng nhạt xõa ra như rong biển, hoa thêu trên váy cô lấp lánh ánh sáng lấm tấm dưới ánh mặt trời.
Ba…
Lá cờ đỏ một bên nâng lên, làm mờ góc gần ống kính.
Hai… Một…
Cô ngoảnh đầu lại, nở một nụ cười xinh đẹp.
Gió nâng mái tóc dài và làn váy xanh của cô, kéo ra một đóa hoa trên cánh đồng băng.
Gió vẫn đang thổi, bốn phía lại tựa như chợt không có âm thanh, trong nháy mắt ấy, Bành Dã nghe thấy tiếng tim mình đập,
Xoạch xoạch.
Trùng với tiếng màn trập.
Hình ảnh đó dừng trên màn hình,
Xong rồi.
Bành Dã chậm rãi nâng ánh mắt lên khỏi màn hình, rơi vào trong thực tế.
Vẻ mặt Trình Ca nhàn nhạt, nụ cười thu lại sạch sẽ. Cô vuốt vuốt tóc, đi sang phía anh, hỏi: “Thế nào?”
Bành Dã lùi ra sau một bước, bình tĩnh nói: “Tự xem đi.”
Trình Ca bưng máy ảnh xem một lúc, hỏi anh: “Anh cảm thấy thế nào?”
Bành Dã không trả lời, đứng một bên lấy điếu thuốc ra hút.
Trình Ca chờ anh châm thuốc xong, ánh mắt thẳng tắp nhìn anh.
Bành Dã hỏi: “Sao?”
Trình Ca: “Lời tôi hỏi anh đó. Tấm vừa rồi thế nào?”
Bành Dã nói: “Tạm được thôi.”
Anh bước đi lên dốc núi, không nói câu nào.
Nụ cười ngoái đầu lại rực rỡ vừa rồi của cô, là đang… quyến rũ?
Anh biết rất rõ cô có tính mục đích, nhưng biết thì có ích gì?
Khoảnh khắc cô quay đầu kia, lý trí của anh sụp đổ đến mức không còn lại miếng ngói.
Anh xong rồi.
**
Trên dốc núi có ngôi chùa rất nhỏ, khác với chùa trước đây Trình Ca từng thấy. Là tòa tháp trắng, phơi bày dưới ánh mặt trời, chấp nhận dầm mưa dãi nắng. Trên tháp treo kinh văn đầy màu sắc.
Bốn phía có đốt hương, từng hàng đèn dầu tín đồ ở vùng phụ cận để lại. Đáy tháp có vài chùm hoa nhỏ không biết tên nở rộ, nhụy hoa vàng rực, cánh hoa màu hồng ôm trọn một vòng.
Trình Ca hỏi: “Đây là hoa gì?”
Bành Dã nói: “Hoa Cách Tang (1).”
Thì ra đây chính là Cách Tang.
Trình Ca hỏi: “Có ngụ ý gì không?”
Bành Dã nói: “Ý nghĩa là thời gian tươi đẹp, và hạnh phúc.”
Thời gian tươi đẹp, hạnh phúc…
Trình Ca không tự kiềm chế được ngẩng đầu nhìn bầu trời, tòa tháp trắng phản chiếu dưới trời xanh, xa xăm trống trải, sạch sẽ, thanh khiết.
Bành Dã nói: “Nếu cô có nguyện vọng gì thì hãy cầu ở đây đi.”
Trình Ca đi một chút ở gần đó.
Vòng quanh tháp có mấy hàng chuyển kinh luân, cô sờ chuyển kinh luân, bước đi không ngừng, kinh luân xoay tròn liên tục sau lưng cô.
Nguyện vọng.
Trình Ca đi một vòng, không nghĩ ra được gì cả.
Cô không có bất kì nguyện vọng nào.
Cô ngồi xếp bằng dưới tòa tháp trắng, móc điếu thuốc ra hút, trong lòng trống rỗng, cực kì yên tĩnh.
Thân thể khỏe mạnh? Sự nghiệp thành công? Tình yêu mỹ mãn? Hôn nhân hạnh phúc? Bố mẹ an khang?
Cô không có bất kì nguyện vọng nào.
Phật Tổ cũng nói cô hết cứu rồi.
Qua rất lâu, Trình Ca vô tình liếc qua một cái, nhìn thấy Bành Dã trèo lên cây ở xa xa.
Dây cờ Phật giáo buộc trên cây bị lỏng, anh nắm sợi dây leo lên cây, buộc chặt sợi dây lại lần nữa.
Tất cả cành cây đều đang lắc lư kịch liệt.
Cô bỗng muốn biến thành cái cây đó.
Cô hít sâu một hơi, dựa ra sau, gáy đụng vào tấm ván gỗ. Trình Ca ôm đầu quay lại nhìn, là một hòm công đức.
Trình Ca dập tắt thuốc, lấy một xấp tiền trong túi ra, nhàn nhạt nói:
“Phật Tổ à, tôi không tin người linh nghiệm, nói mấy thứ này với người cũng không thích hợp. Nếu cảm thấy tôi khinh nhờn người, người khiến tôi chết xuống địa ngục. Nếu không, khiến ngày mai tôi chết cũng được. Nhưng mà…
Là người để anh ấy kéo tôi lại…”
Trình Ca nhét tiền vào hòm công đức, vỗ vỗ đỉnh hòm gỗ, nói: “Tối nay, người phải để tôi ngủ với anh ấy.”






Đến trưa, lái xe rời khỏi vùng núi tuyết, đồng cỏ, rừng cây rậm rạp dâng lên.
Nhiệt độ cũng tăng trở lại.
Trình Ca đã uống thuốc, đeo kính bảo hộ và mặt nạ bảo hộ, nằm ngủ trên ghế sau xe. Giữa đường, cô mơ hồ cảm thấy xe dừng lại, có người đang nói chuyện, nhưng đầu cô quá nặng, không thức dậy.
Mười Sáu lái xe, Bành Dã ngồi trên ghế phụ lái, thấy đằng trước đường có một chiếc


XtGem Forum catalog