Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
ghe ra, lúc họ vào thôn đối phương đã biết có bao nhiêu người đến.
Trình Ca nhìn Bành Dã một cái, trong lòng Bành Dã biết rõ, nói: “Hai người.”
“Còn ai nữa?”
Bành Dã nói: “Dẫn người phụ nữ của tôi theo.”
Bên kia Lâm Lệ nói: “Lát nữa, hai người cùng tới đây đi.”
Tay Bành Dã vô thức nắm chặt tay lái, anh nói: “Một mình tôi tới đưa tiền là được.”
Lâm Lệ nói: “Mấy người bạn này muốn mời hai người ăn bữa cơm.”
Bành Dã có vài giây không nói tiếp.
“Ở lầu hai quán cơm Tam Giang, cách cửa thôn chỉ năm phút đi đường. Tới đây nhanh chút nhé, đã trễ họ sắp đi rồi.”
“Được.” Cúp điện thoại, Bành Dã có một lúc không lên tiếng.
Trình Ca nói: “Lo lắng cái gì, đưa tiền cho bọn chúng là có thể chuộc Lâm Lệ và máy ảnh về rồi.”
Bành Dã cười nhạt một tiếng: “Cũng phải.”
Trước mắt suy đoán, tuy không rõ Lâm Lệ có đụng hư xe của ai không, nhưng chắc chắn cô ấy bị người khác tống tiền còn chụp ảnh uy hiếp. Đối phương ngoài việc đòi tiền ra, còn muốn một sự bảo đảm, bảo đảm sau khi phía Lâm Lệ rời khỏi thôn sẽ không quay lại gây phiền phức.
**
Quán cơm Tam Giang nằm cuối con đường chính trong thôn, cửa quán hẹp, trên kính dán các loại món ăn như “Gà dĩa lớn”, “Thịt dê nướng”…
Đi vào trong, sàn nhà trơn dính, giống như giẫm lên kẹo cao su đầy đất; trong nhà ánh sáng lờ mờ, trên tường dán thứ nhớp nháp không rõ.
Một nhân viên phục vụ nam nghiêng sau quầy cắn hạt dưa, trên bức tường sau lưng anh ta treo ông thần tài màu đỏ, bóng đèn đỏ còn hư một cái.
Nhân viên phục vụ nam thấy hai người họ vào quán, mắt liếc sang, hỏi: “Là bạn của nữ du khách kia phải không?”
Bành Dã nói phải.
“Lầu hai. Anh Thiết chờ mấy người một lúc rồi.”
Trình Ca hỏi thêm một câu: “Phòng nào?”
Nhân viên phục vụ nam suy nghĩ một chút, không nhớ ra được, nói: “Chỉ họ ở đây, dễ tìm.”
Cầu thang ở phía sau nhà, đi qua nhà bếp tối om, tất cả đều là mùi gây của thịt dê.
Trình Ca mím chặt miệng, đi lên cầu thang u ám chật hẹp, phía sau Bành Dã kéo cô một cái. Anh đi lên trước, chắn cô ở sau lưng.
Lên lầu, tầm mắt sáng một chút.
Một hành lang đi thẳng, một bên là cửa sổ kính xanh và sân sau ở lầu dưới quán cơm, một bên là cửa tò vò của phòng bao.
Trong cánh cửa thứ ba truyền đến tiếng cười, tiếng mắng chửi, còn có tiếng ù bài mạt chược. Chỗ cao hứng, bật ra vài câu thô tục mang theo cơ quan sinh dục.
Hai người đi tới.
Quạt trần đang quay, trong phòng không khí ngột ngạt.
Rượu và thức ăn đã dọn sẵn trên bàn, mấy người đàn ông cao lớn thô kệch vây quanh bàn mạt chược đánh bài. Trời nóng, có người cởi trần, có người mặc áo ba lỗ, trên người đầy hình xăm, bắp thịt trên cánh tay vạm vỡ giống như thân cây.
Ngược lại, Lâm Lệ vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn, cô ấy cúi đầu ngồi một bên, vali, túi xách, máy ảnh đều để trên bàn trà.
Bành Dã chắn Trình Ca sau lưng, giơ tay lên gõ cửa hai cái, dùng chút sức.
Bộp. Bộp.
Người trong phòng đều nhìn sang, vẻ mặt lạnh nhạt.
Người đầu tiên lên tiếng là người ngồi ở vị trí chính giữa, đối mặt Bành Dã, mặt hình vuông, áo sơ mi hoa, trên cổ đeo dây chuyền, trong miệng ngậm điếu thuốc, cười một cái thì bắp thịt ở ngực liền phồng lên: “Bạn của cô Lâm tới rồi.”
Lâm Lệ lập tức đứng dậy đi tới, giống như giải thoát: “Trình Ca, hai người mang tiền tới rồi sao?”
Lâm Lệ nhìn Trình Ca, Bành Dã hơi cảnh cáo liếc nhìn cô ấy một cái, không đáp, nhìn về phía anh Thiết ở đối diện, cười nói: “Bạn tôi gây phiền phức cho các anh rồi.”
Lâm Lệ hoàn toàn tỉnh ngộ, quay đầu cười nói: “Anh Thiết, đây là bạn tôi, Trình Gia (4), còn có bạn gái của anh ấy.”
(4) 程迦 (Trình Ca) và 程嘉 (Trình Gia) đều có phiên âm là Chéng Jiā.
Anh Thiết cười một lúc, chậm rãi nói: “Trong điện thoại vẫn chưa giải thích rõ, bây giờ cô nói một chút với bạn cô đi, đã xảy ra chuyện gì.”
Lâm Lệ nói: “Trình Gia, tôi quẹt hư xe của bạn anh Thiết, phải đền rất nhiều tiền, anh Thiết giúp hòa giải, chỉ đền sáu ngàn là được. Không phải tôi không mang theo nhiều tiền mặt vậy sao, thẻ cũng bị mất, anh Thiết cho tôi mượn tiền trả cho bạn anh ấy, để bạn anh ấy đi trấn trên sửa xe.”
Bành Dã nói: “Người không bị thương là tốt rồi.”
Anh Thiết quan sát Bành Dã, không nhìn ra khác thường, liền cười đứng dậy: “Người trên đường phải giúp đỡ thông cảm, người bạn kia của tôi nóng tính khó chịu, dọa cô Lâm gần chết.”
Bành Dã nói chuyện với anh ta.
Lâm Lệ quay đầu đi tới bên cạnh Trình Ca, trong mắt nhịn nước mắt, giọng cực kì thấp: “Cảm ơn cô, máy ảnh thực sự cầm nhầm, cô hãy tin tôi, tôi thực sự không phải cố…”
Trình Ca: “Tôi không phải tới vì cô.”
Lâm Lệ ngừng nói, đi sang một bên.
Anh Thiết và Bành Dã trò chuyện rất tốt, đi tới, đẩy đẩy vai Lâm Lệ, đến bên cạnh bàn ngồi xuống, nói: “Nào nào nào, ngồi xuống ăn cơm, gặp nhau là duyên số, kết giao bạn bè.”
Bành Dã dắt Trình Ca vào phòng, kéo cô ngồi bên cạnh mình.
Anh Thiết nhìn Trình Ca một cái, tiếp tục lời vừa rồi, “Cô Lâm bị bạn tôi dọa không nhẹ, tôi thấy cô ấy đáng thương, không phải cố ý quẹt hư xe của anh em tôi nên đã nó