Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Anh Chàng Quê Mùa Thâm Tình

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

Cô lúng túng đỏ mặt, giận dỗi kêu lên tên của hắn.
"Xin lỗi." Trong miệng hắn nói như vậy, nhưng một chút cũng không hề ý ngừng.
Cô xấu hổ vỗ vào lồng ngực của hắn."Ghét!"
"OK , lần này nhất định không phải đang nói cám ơn." Hắn nhạo báng, cười cười ngồi dậy, đưa tay đỡ cô, để cho cô có thể vững vàng đứng ngay ngắn, tiếp thoe lại bật cười lên, vừa vỗ đi tuyết trắng trên tóc cô, vừa nói: "Tôi nghe em nói cám ơn rất nhiều lần. Cám ơn. Cô hiểu không?" Hắn vô liêm sỉ học cô dùng Tiếng Trung phát âm.
Cô hít hơi, đối với hắn chỉ đạo nói cám ơn có vẻ không dám tin.
"Thật không thể tin được, anh nhìn em bị thất bại, không giúp một tay coi như xong, còn có mặt mũi muốn em nói cám ơn." Cô liếc mắt, nhắc đi nhắc lại . Hắn nhíu mày, kéo cô vào trong ngực, chận lại cái miệng nhỏ nhắn đang oán trách của cô, cho cô một nụ hôn lưỡi quấn quýt cách thức tiêu chuẩn nhiệt tình, sau đó dán sát vào môi của cô nói: "Em phải nói, Irapa, cám ơn anh."
Cô ở trong lòng hắn thở dốc liếm liếm môi, có chút tức tối, lại có chút quẫn bách, nhưng cuối cùng mặt hoa vẫn đỏ bừng, nhận thua nhỏ giọng nói: "Irapa, cám ơn anh."
Hắn hài lòng nở nụ cười, sau đó khom lưng nắm một nắm tuyết, nhặt cành cây nhỏ kia lên, lẫn vào tuyết ướt át, áp trở về trên mặt người tuyết, sau đó cí miệng cười trên mặt người tuyết mới ngoan ngoãn nằm ngay đó.
Quay người lại, cô gái nhỏ đó vui vẻ lộ ra nụ cười, hướng hắn đưa tay ra.
_ Irapa cầm bàn tay nhỏ bé mang bao tay của cô, cho dù cách một lớp da, thế nhưng hắn lại giống như còn có thể cảm nhận được cô ấm áp.
Có lẽ có một ngày cô sẽ rời đi, thế nhưng không phải là hôm nay.
Nắm chặt tay của cô, hắn không để cho mình suy nghĩ nhiều, chỉ có thể nắm chặt hiện tại.
Đến mùa xuân, còn phải thật lâu.
Ban ngày, hắn và cô cùng nhau nấu nướng, nói chuyện phiếm. Buổi tối, cô cùng hắn ân ái, rồi ôm nhau ngủ.
Không hề tuyết rơi, thì cô đều sẽ đi giúp hai người tuyết kia thêm vài vật liệu, một cái khăn nhỏ, hoặc một cái áo choàng, hoặc một cái mũ bằng cái ấm sắt rách, một chút râu bắp làm tóc, hai trái bắp khắc hình tam giác làm thành mũi. Sau đó, một ngày nào đó, Sơ Tĩnh phát hiện phía trên của chúng nó xuất hiện thêm vài thứ khác.
Mấy viên đá xinh đẹp, bị đương thành cúc áo, đè ở đầu trên, đó không phải là cô để , là hắn.
Có một lần, bão tuyết lại nổi lên, hai người tuyết kia, hoàn toàn bị gió tuyết bao phủ.
Cô vốn tưởng rằng phải buông tha cái trò chơi này rồi, lại phát hiện hắn moi chúng lên , dùng băng tuyết làm tường chắn gió, thậm chí cho người tuyết đó một cọc gỗ khắc thành thanh kiếm, còn đem lông mày người tuyết biến thành mày chữ bát, miệng há to, bộ dáng hung ác.
Thấy thế, ngay lập tức, cô cười thật to thành tiếng.
Hơn nữa, cảm động đến muốn chết.
Quay đầu lại, chỉ thấy gương mặt của hắn không chút thay đổi, sau đó trấn định đi tới, đem lông mày giải quyết, từ trong túi móc ra cành cây nhỏ mỉm cười đặt lại đó, biến thành khuôn mặt tươi cười vô hại.
Cô cười không ngừng, hắn lại đi về phía cô, hôn cô.
Một ngày lại một ngày, cô càng ngày càng thích người đàn ông này. Ở trong gian nhà nhỏ trên ngọn núi này, hắn mỗi ngày đều giúp cô xoa bóp, cô thì giúp hắn kỳ lưng, cạo râu. Ban đêm, hắn luôn làm ấm đầu ngón chân lạnh như băng của cô, uống chung một loại rượu ủ từ bắp. Có lúc, cho dù không làm gì, , cô cũng thích vùi ở bên cạnh hắn, cho dù chỉ nằm không nói lời nào, chỉ là nghe tim đập của hắn, cô cũng cảm thấy trong lòng có một cảm giác bình tĩnh lạ thường.
Cô thích ở cùng với hắn trải qua những ngày tháng không sầu không lo.
Dựa nằm ở trên vai hắn, cô uể oải nghĩ tới.
Cho dù cả đời sống cùng hắn ở nơi này, dường như cũng cũng không hề gì là không tốt. . . . . .
Nếu như cô mang thai. . . . . . Cô nghĩ đứa bé kia nhất định rất giống hắn. . . . .
Nếu như cô mang thai?
Sơ Tĩnh chợt giật mình tỉnh lại, mở mắt ra, sau đó mới chậm nửa nhịp nghĩ đến, hai tuần lễ trước kinh nguyệt của cô vừa mới đến.
Cô thở phào nhẹ nhõm, sâu trong nội tâm rồi lại hiện lên một cỗ mâu thuẫn thất vọng.
"Thế nào?"
Phát hiện cô vốn sắp ngủ, đột nhiên ngồi dậy, Irapa sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Nhìn người đàn ông trước mắt , cô có chút giật mình, ông trời, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng bộ dáng của con trai hắn
Đó là bởi vì cô nhìn lén hình hắn khi còn bé. Từng giọng nói cùng lý trí trong đầu nhắc nhở cô. Vấn đề là, tiểu cậu bé kia có ánh mắt của cô, cái miệng của hắn, hoặc là cái mũi của cô, ánh mắt của hắn. . .
Oh, cô ở trong đầu tổ hợp , thật đúng là không hề khó khăn, cho dù là nam hay là nữ, cũng có thể vô cùng rất đáng yêu.
"Hắc, em có khỏe không?" Thấy cô không nói, hắn lo lắng.
"Không sao." Nằm lại trên người hắn, cô lẩm bẩm nói: "Em không sao."
Hắn vuốt lưng của cô, không hỏi nhiều nữa. Nghe trái tim của hắn đập đều đặ theo quy luật, đầu Sơ Tĩnh Tâm cuồng loạn.
Đáng chết! Không có sao mới là lạ, vấn đề lớn đó!
Cô không biết mình tại sao lại không nghĩ đến chuyện ngừa thai, có lẽ là bởi vì cô bị kích tình làm cho đầu óc c


Insane