Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
ô lỗ không học thức, hơn nữa dìện mạo xấu xí như một anh nông dân.
Trong nháy mắt, bao nhiêu nỗi khó chịu ập vào lòng.
Người kia thoáng cười, giống như đang cười nhạo hắn tự mình đa tình, cười nhạo hắn mang ảo tưởng, với bộ dạng như vậy, lại dám vọng tưởng phải có cô!
Người thanh niên cởi ra áo khoác, khoác lên trên người cô, sau đó lại nhìn hắn một cách lạnh lùng và khinh thường.
Người con trai đó, tuyệt đối lúc đó không chỉ xem cô như một người em gái, đó không phải là ánh mắt nhìn em gái, nếu là nhìn em gái thì tuyệt nhiên sẽ không xuất hiện một sự tham muốn sở hữu. Nhìn chằm chằm tên khốn kiếp kia, hắn gần như nghĩ sẽ bước tới, một đấm đánh vỡ miệng hắn, thế nhưng sẽ chỉ làm cô lưu lại ấn tượng xấu. Đáng chết, cô muốn đi! Hắn sẽ không để ý cô có ấn tượng thế nào!
Hắn nắm chặt quả đấm, kìm nén sự hung hăng đang nổi dậy, đột nhiên, cô quay người lại, đi về phía hắn.
Không tự chủ, hắn sững lại rồi thở ra, tâm thần rúng động bất an nhìn cô đi tới trước mặt.
Một sự chờ đợi dâng lên trong lòng.
Cô chần chờ, sau đó giơ tay lên, vuốt mặt của hắn.
"Irapa. . . . . ."
Trong giây phút đó, hắn lại vẫn mang một hy vọng xa vời là cô sẽ nói cho hắn biết, cô muốn ở lại.
Sau đó, cô hít một hơi thật sâu, chật vật khàn giọng tuyên bố một câu!
"Tôi phải đi. . . . . ."
Tim của hắn, đột nhiên rạn nứt .
Bên tai ù đi, hắn nhìn chằm chằm cô, trong lúc nhất thời, lại cảm thấy muốn ngất xỉu.
Miệng của cô đang động, nhưng hắn cái gì cũng không nghe được.
Hắn chỉ muốn kéo cô vào trong lòng, dùng sức hôn, cầu xin cô đừng đi; chỉ muốn ẵm cô đem vào trong nhà, cùng cô ân ái, cho đến khi cô thay đổi tâm ý. Nhưng hắn đã không làm gì. Bởi vì hắn hiểu được, điều đó cũng không thể thay đổi được gì, chẳng qua là một loại hình thức khác kéo dài hơi tàn, một loại Lăng Trì mà thôi.
Hắn sớm biết cô không thể nào ở lại, hắn sẽ không cầu xin cô, hắn không muốn nhìn thấy sự thương hại và thông cảm trong mắt cô, giống như hắn là một đứa con mặc dù cô rất muốn, nhưng lại không thể không vứt bỏ một đứa con hoang
Ánh mắt cô rưng rưng, để cho lòng hắn càng đau hơn.
Trong hoàn cảnh này, hắn không thể tiếp tục chịu đựng được cái nhìn của cô, không thể tiếp tục đứng tại chỗ để nghe cô nói những câu vô nghĩa.
Cô muốn đi, chính là như vậy.
Thẩn thờ , hắn xoay người, nắm chặt súng săn, đi trở vào trong nhà.
"Irapa!" Cô kêu tên của hắn, đưa tay nắm lấy cánh tay của hắn, ngước mắt nhìn hắn, giọng run run: "Tôi rất xin lỗi. . . . . ."
Theo bản năng, hắn nghiêm mặt lại, rút tay về.
Điều này thật quá đáng, thật không có phong độ, hơn nữa làm cô đau lòng.
Phút chốc , trong mắt cô toát ra sự đau đớn vô hạn.
Hắn nhìn ánh mắt đau đớn, nước mắt chảy dài trên gương mặt của cô, tình cảm trong lòng gào thét. Cô rốt cuộc muốn như thế nào? Hi vọng hắn an ủi cô? Ôm cô một chút, sau đó nói rất hân hạnh được biết cô, rồi cám ơn cô nữa sao.
Hay là liên lạc? Hắn biết, cô cũng hiểu được, bọn họ không thể nào liên lạc nữa. Hắn không muốn cùng cô ngăn sông cách núi trở thành bạn bè bình thường, hắn chỉ muốn cô ở lại chỗ này, cùng hắn ở chung một chỗ. `
Nhưng, đó là chuyện không thể nào xảy ra. Cho nên, hắn chỉ có thể lạnh lùng nhìn nước mắt ướt đẫm khuôn mặt cô, mở miệng nói một câu khô khan. "Cô nên đi thôi, đi về nhà đi!" Phải chăng hắn nên dịu dàng thêm một chút nữa, lạc quan thêm một chút nữa.
Phải chăng hắn nên chúc cô lên đường thuận buồm xuôi gió, hôn từ biệt cô, nhưng hắn không làm được, hắn không có cách nào đụng vào người cô, đây đã là tận cùng của sự chịu đựng.
Cô run rẩy che miệng, nước mắt thi nhau rơi xuống.
Hắn miễn cưỡng xoay người lại, lên tiếng kêu tên con chó.
"Kaka!"
Một con chó to lông màu xám chạy như bay đến, đứng cạnh hắn trong đống tuyết, từng bước từng bước, đi trở về căn phòng bỗng nhiên không còn chút hơi ấm.
Hắn nghe cô một lần nữa kêu lên tên của hắn, nhưng hắn không quay đầu lại, chẳng qua là đi vào nhà, đóng cửa lại.
Chỉ là một giấc mộng.
Hắn tự nói với mình, bình thản đem súng săn treo lên trên tường.
Mộng mà thôi.
Hắn sẽ quên cô, mà tiếp tục sống chuỗi ngày bình lặng.
Ngồi ở trên ghế, hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa lò sưởi, tự nói với chính mình.
Bất quá chỉ là một cô gái, không có gì đặc sắc.
Cho tới khi hắn nghe được tiếng trực thăng vang lên lần nữa thì hắn vẫn không tự chủ nắm chặt bàn tay, đau đến không thở được.
Cô không quay lại gõ cửa, không quay trở lại làm ầm ỹ với hắn, cô cứ vậy như lúc tới, vội vã, rời xa cuộc sống của hắn.
m thanh của cánh quạt máy bay càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất.
Thế giới, lại một lần nữa, rơi vào sự tĩnh mịch.
Đột nhiên, hành động một cách quán tính, hắn đứng lên, mở cửa.
Bên ngoài phòng, tất cả đều trống rỗng, trừ rừng núi hoang vu cùng băng tuyết ở đó, không có gì cả.
Hắn không biết tại sao mình còn có thể mong đợi, tại sao còn có thể cảm thấy, cô vẫn đứng ở ngoài phòng, chờ hắn mở cửa, sau đó hướng hắn chạy tới. . . . . . Nhìn chằm chằm vào khoảng không vắng lặng l