Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
đó, chiếc phi cơ trực thăng kia thấy được khói bếp, thẳng tắp hướng nơi này bay tới.
Chờ một chút, Cảnh Sơ Tĩnh, cô phải bình tỉnh một chút, đó cũng có thể là đám người đã bắt cóc cô.
Nghĩ đến đây, trong bụng cô đột nhiên cả kinh, chạy vọt vào nhà nắm lấy khẩu súng săn, sau đó chạy nhanh về phía hắn.
"Irapa!" Cô bắt hắn lại, ngăn ở trước mặt hắn, khẩn trương nói: "Có người muốn bắt em, có nhớ không?"
"Vào trong." Hắn đem súng săncô trong tay cầm lấy, trước khi phi cơ trực thăng hạ xuống, mặt không chút thay đổi đẩy cô trở về trong nhà, "Chia ra . Quá xa, bọn họ không thấy rõ, tôi sẽ nói em là vợ của tôi."
Cô nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy mình rất ngu xuẩn, cô đã quên phiền phức của cô vẫn còn tồn tại, nhưng bây giờ liên luỵ đến cả hắn."Thôi đi, bọn họ sẽ không làm gì em đâu." Cô nghiêm mặt, muốn đem súng trong tay hắn cầm về, vội vàng nói: "Không, em không sao, không có việc gì."
Nhưng hắn không buông súng ra, chỉ tỉnh táo vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.
"Sơ Tĩnh." Hắn nghiêm mặt nói: "Tin tưởng tôi."
Trong giọng nói của hắn, có loại sức mạnh vững vàng trầm tĩnh, làm trấn định lại.
"Vào nhà đi." Hắn nói, "Chỉ cần bọn họ không thấy em, tôi sẽ không có việc gì.
Cô biết hắn nói đúng, nhưng cũng không yên lòng.
"Cùng nhau vào." Cô cầm lấy tay hắn, kiên trì, "Chúng ta cùng nhau vào trong phòng.
Hắn nhìn cô, sau đó gật đầu đồng ý.
Máy bay trực thăng thổi bay gió tuyết khiến tất cả trở nên trắng xóa , che khuất tầm nhìn.
Cô xoay người, đi vào trong cửa, nhưng hắn vẫn chần chừ một chút, đóng cửa lại, xoay người đi về phía chiếc máy bay trực thăng. Hắn không khóa cửa, cửa này khóa bên trong, nhưng hiện tại nếu cô đi ra ngoài, sẽ khiến cho những người đó nhìn thấy, chỉ càng làm tăng phiền toái không đáng có. Cô tức giận muốn cầm lấy thứ gì đó đánh hắn, nhưng hắn căn đúng thời điểm, mục đích không để cho cô có cơ hội phản ứng. Hắn hoặc là có thể lừa gạt những người đó, nếu không, cô trốn thoát cũng còn kịp. Vội vã, cô chạy đến ẩn núp một bên cửa sổ, hé một cánh cửa, nhìn lén bên ngoài. Vừa thoạt nhìn, cái gì cô cũng đều không thấy, bên ngoài trắng xóa một vùng, chiếc máy bay trực thăng đánh một vòng sau đó rốt cuộc cũng ngừng lại.
Một người đàn ông, mở cửa, bước xuống.
Nhanh như cắt, Irapa đã từ phía sau chiếc trực thăng xông ra, dí họng súng săn vào đầu của người đàn ông.
Sơ Tĩnh trừng mắt nhìn, cô căn bản không biết bằng cách nào một người cao lớn như hắn lại có thể chạy đến bên chiếc trực thăng kia, và hành động một cách xuất quỷ nhập thần như vậy.
Nhưng vượt lên trên nỗi sợ hãi, vì tránh để hắn một nhát đánh nát đầu người đàn ông kia, cô hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa chạy ra ngoài, cất giọng hô!
"Đừng nổ súng, anh ấy là anh tôi!"
Không có anh em ruột thịt. Irapa nhớ, cô từng nói qua, cô chỉ có một người anh nuôi, nhưng người đàn ông này đẹp trai như một Thiên Sứ , căn bản vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Tiểu Chấn của cô, tiếng Anh rất lưu loát, cả tiếng Tây Ban Nha nữa.
"Mặc dù đã trải qua một khoảng thời gian, nhưng chúng tôi tìm được cái xác máy bay trực thăng, tôi biết rất rõ Tiểu Tĩnh vô cùng kiên cường, cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, cho nên chúng tôi lấy vị trí xác máy bay làm trung tâm, tìm kiếm rộng ra xung quanh, theo hướng đó chúng tôi đã nhìn thấy khói từ phòng của anh bay ra."
Người thanh niên này giải thích với hắn vài câu, hoàn toàn không có vấn đề.
Anh ta cám ơn hắn trong khoảng thời gian này đã chăm sóc Tiểu Tĩnh, anh ta mong được đền đáp tiền bạc hoặc vật dụng, xem như là thay mặt anh ta và Tiểu Tĩnh cảm ơn hắn.
Không biết là vì sao , những câu chữ kia, lọt vào tai hắn thật khó nghe.
Khi cô đi ra, nói cho hắn biết, người kia là anh của cô thì hắn đã biết, cô phải đi.
Lúc nhìn thấy chiếc máy bay trực thăng hắn còn hy vọng rằng, nếu như người đến là muốn làm hại cô , hắn đã rất vui lòng giải quyết bọn họ.
Nhưng bọn họ không phải như thế
Tất cả diễn ra quá nhanh.
Hắn còn chưa có sự chuẩn bị tinh thần, hắn chỉ vừa mới bắt đầu cảm thấy, hoặc là cô sẽ suy nghĩ mà muốn ở lại, hoặc là cô sẽ cảm thấy ở chỗ này cuộc sống cũng không tồi. Cô đã có một khoảng thời gian vui vẻ. Ngoại trừ tình yêu
Đối với tất cả mọi việc hắn nhận thấy rõ điều này. Khi hắn nhìn cô đứng ở bên cạnh chiếc trực thăng, đối với người thanh niên kia miệng mỉm cười, người anh nuôi không cùng huyết thống đó đang cùng cô gái, dùng Trung văn trò chuyện thật hợp ý thì hắn biết tất cả đều kết thúc.
Người thanh niên tóc vàng, ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu của cô, nhìn hắn, môi mỏng khẽ nhếch.
Tên kia đang cười, nhưng hắn vẫn không cảm nhận được một chút thiện ý nào.
Người nọ quan sát hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng ở vết sẹo trên mặt hắn, hầu như không thể nhận ra , hắn nhướng mày, trong mắt lộ ra một tia nhìn khinh bỉ không che giấu.
Hắn biết mình thoạt nhìn là hình dạng như thế nào, cùng với người thanh niên đẹp trai khoác chiếc áo long cao cấp đang ở trước mặt so sánh, hắn chỉ có một thân thể cường tráng, th