Tác giả: Hắc Khiết Minh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
ô choáng váng, nhưng hắn cũng không dùng bao cao su a.
Như đã nói qua, cũng có thể là , hắn căn bản không hề bao cao su.
Chỗ chim không đẻ trứng như vậy, có giấy vệ sinh có thể dùng, cũng đều cảm thấy rất cám ơn trời đất rồi.
Lúc đến kinh nguyệt, vừa bắt đầu cô là dùng giấy vệ sinh thay thế băng vệ sinh, thế nhưng thật quá lãng phí, cô thật sự không muốn cuối cùng rơi vào cảnh không hề giấy vệ sinh có thể dùng . Ngày thứ hai, chính cô sẽ dùng vải sạch để thay thế sử dụng, khi bẩn thì dem đi giật sạch. Lúc ấy vội vàng làm cái đệm vải kia, cô lại cũng quên chuyện mình có thể sẽ sẽ mang thai. Ngoài ý muốn xảy ra cho đến bây giờ, kinh nguyệt của cô đã tới hai lần, đó cũng tượng trưng cho việc cô ở chỗ này cùng hắn cũng đã sắp ba tháng, trừ khi kinh nguyệt đến, hai người gần như mỗi ngày đều làm tình. Trời ạ, cô không mang thai đó thật sự đã là điều quá mức may mắn rồi!
Hoặc là, vận khí quá mức kém cỏi?
Oh, thảm, cô thế nhưng lại cảm thấy vận khí rất kém cỏi.
Hắn là một. . . . . . Là một. . . . . . Người đàn ông ở ngoài ngàn dậm, nhưng cũng vô cùng hấp dẫn đáng yêu. . . . . .
Cắn móng tay, cô ngước lên liếc trộm hắn một cái.
Trời ạ, hắn là đối tượng tốt, nhưng hắn thật sự không phải là đối tượng để nghiêm túc!
Hoàn cảnh sống của cô và hắn kém cách xa vạn dặm nếu như chỉ một đoạn tình duyên ngắn ngủi thì còn đỡ, nhưng bây giờ. . . . . .
Hiện tại. . . . . .
Cô thử tưởng tượng khi trở lại ngôi nhà của mình mà không hề hắn, trái tim lại chợt trầm xuống, ngày giống như sẽ rất nhàm chán, trời mới biết, cô vội vàng chăm sóc nhiều em trai, em gái như vậy, cùng giúp làm một đống lớn công việc nhà, hoàn toàn không hề thời gian nhàm chán.
Hoặc có thể nghĩ ngược lại, những ngày cô sống cùng hắn ử chỗ này, lại vô cùng đơn giản.
Nhưng, sợ hãi không thể nhìn thấy người nhà, lại làm cho dạ dày cô chợt rối rắm.
Đáng chết, cô thật sự rất muốn xông về nhà, tùy tiện tìm người nhà hàn huyên một chút chuyện này, nhưng nếu cô thật sự có thể về nhà, chuyện cũng sẽ không trở nên phức tạp như vậy rồi. Huống chi, cho dù cô lưu lại đây, giữa hai người nhất định sẽ có không ít khác biệt cùng xung đột phải giải quyết, chứ đừng nói cô còn có một phiền toái vô cùng lớn kia.
Nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . .
Trái tim cô đang co lại thật chặt, đột nhiên, lại bởi vì cuối cùng có một ngày thực sự phải rời khỏi hắn, mà đau đớn .
Hắn vẫn một mình ở trên núi cao phủ đầy tuyết, chỉ có một con chó làm bạn.
Cô đơn mà tịch mịch như thế. . . . . .
Bỗng dưng, lệ nóng dâng trào, đong đầy ở trong hốc mắt.
Cô cắn môi, nhưng hắn vẫn phát hiện.
Hắn giơ tay, xóa đi lệ nơi khóe mắt cô trầm mặc nhưng dịu dàng cúi đầu hôn lên trán của cô, sau đó là chóp mũi, rồi đến cánh môi bị cô ngược đãi cắn chặt hắn liếm hôn dịu dàng từ tốn, cho đến khi cô buông lỏng hàm răng, đáp lại hắn.
Oh. . . . . . Đáng ghét. . . . . . Đáng ghét. . . . . .
Cô vừa rơi lệ, vừa hôn hắn, vừa ở trong lòng mắng.
Người đàn ông này, bảo cô làm sao không thương hắn được?
Ngay cả đầu ngón chân của cô, hắn cũng yêu thương không dứt, giống như, giống như là hắn cực kỳ nhiệt tình yêu thương mỗi một tấc trên người cô thật giống như cô là bảo vật hiếm quý đáng được người ta cúng bái. Đây nhất định là ảo giác. Cô nghĩ tới hắn thì trái tim cô tràn đầy tình cảm trào dâng Khi hắn tiến vào thân thể của cô, mang theo cô quay trở lại chỉ Thiên đường nóng bỏng chỉ thuộc về hai người , Sơ Tĩnh ôm thật chặt người đàn ông lạ thường này, rốt cuộc cũng đã tự thừa nhận với bản thân!
Cô yêu hắn.
Yêu người đàn ông vừa dịu dàng lại vừa thô dã, vừa cường tráng lại vừa yếu ớt này.
Hơn nữa, cô hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ. . . . . .
Ngoài ý muốn, luôn là từ trên trời giáng xuống. Khi cô đang chìm đắm trong sự ngọt ngào hoang mang mới phát hiện ngày hôm qua, còn đang suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ thì ngoài ý muốn lần nữa giống như đầu xe lửa, xông thẳng đến
À, được rồi, có lẽ không phải là đầu xe lửa.
Một phút trước, cô đang dùng cà chua ngâm dưa muối, hương liệu khô ráo cùng xương dê, nấu thành một nồi súp, một giây kế tiếp, cô đã nghe thấy Kaka sủa inh ỏi, còn có một loại thanh âm chấn động không khí. Vừa bắt đầu, đó cũng không phải là âm thanh lớn quá sau đó càng ngày càng gần. Đó là thanh âm cơ khí. Nơi này của hắn cũng không có bất kỳ cơ khí gì . Cô để cái muỗng xuống, xuyên qua cánh cửa rộng mở, chạy đến ngoài cửa, tiếp theo đã nhìn thấy nó. Đó là một chiếc phi cơ trực thăng, quanh quẩn trên không trung.
Cô thở hổn hển, Irapa đang làm việc nhìn thấy cũng dừng động tác lại, ngước nhìn chiếc phi cơ trực thăng kia, sau đó hắn quay đầu lại, nhìn cô.
Vẻ mặt của hắn có chút bí hiểm, cô không thể nhìn ra được hắn đang nghĩ cái gì.
Cô nên phải hướng phi cơ trực thăng phất tay, đó là hi vọng cùng công cụ sẽ đưa cô trở lại thế giới văn minh.
Nhưng cô không nhúc nhích được, thậm chí không có cách nào giơ tay lên.
Trời ạ, quá nhanh, cô không muốn, cô vẫn chưa nghĩ đến! Cô vẫn còn chưa nghĩ đến!
Sau