Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.
như hồi thanh này vậy, dao động đến vô cảnh giới dưới đáy cốc.
Không biết là qua bao lâu sau, anh nhìn thấy Hướng Viễn tìm đến bên gốc cây, không biết có phải do vừa từ trên núi trở xuống hay không, trên khuôn mặt trẻ trung của cô thấm giọt mồ hôi.
“Phải đi rồi sao? Không ở lại thêm vài ngày?”
Lâm Tĩnh đưa tiền thuê phòng cho Hướng Viễn, “Du khách hôm nay rất nhiều chăng?”
Hướng Viễn tỉ mỉ đếm tiền những hai lần, cẩn thận nhét nó vào túi, rồi mới cười với anh và nói: “Xem ra cây hòe này có ý nghĩa đặc biệt đối với người trong thành thị như các anh, hôm nay lại đến một cô gái, anh rãi cốt, còn cô ấy chôn cất đồ.”
Lâm Tĩnh im lặng nhìn xuống mảnh đất cát vừa bị bới lên một hồi rất lâu, một Hướng Viễn tâm tư và nhanh nhẹn lập tức phát giác ra gì đó, cô bắt chéo tay ở sau lưng đi đến bên Lâm Tĩnh, nói trong tiếc nuối: “Đi xa như vậy chỉ để đến đây chôn cất đồ, chắc cũng là một thứ rất quan trọng, do đó tôi đã nhận của cô ấy 50 ngàn, hứa sẽ giúp cô ấy trông coi những bảo bối này.”
Lâm Tĩnh lẳng lặng nhét một tờ tiền màu đỏ vào tay Hướng Viễn, cô cũng lặng lẽ nhận lấy tiền, sau đó đã tìm ra cho anh một cái cuốc nhỏ với tốc độ kinh người. Anh dễ dàng bới lớp đất cát mới được đắp lại lên, dùng tay phủi đi cát bụi của lớp thủy tinh bên ngoài, xé tầng băng keo chống nước ở ngoài ra, quyển sách quen thuộc, quyển sách mà anh đã vô số lần đánh mất rồi lại tìm thấy ở trong mơ bất chợt tụt ra. Anh mở đến trang 32 của quyển “Truyện cổ tích của Andersen”, và không hề bất ngờ khi nhìn thấy dòng chữ méo xẹo được viết bằng bút máy — “Sách của Ngọc diện tiểu phi long”.
Đây là quà sinh nhật mà Ngọc diện tiểu phi long thiên hạ vô địch đã tặng cho anh năm anh 18 tuổi, quyển sách mà cô yêu nhất trở thành vật cất giữ mà anh quý nhất. Năm 24 tuổi anh đã làm mất nó, anh đã từng nghĩ có lẽ có một ngày anh sẽ có thể tìm lại nó, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ lại là dưới mảnh đất phong trần này.
“Này, này, anh vẫn ổn chứ?” Hướng Viễn thấy anh cúi thấp đầu lâu như vậy, không kìm được lòng nên đã hỏi.
“Cô ấy ở đâu?”
“Vừa ở vào nhà tôi, hình như dự định hôm sau mới về. Hai người quen biết? Có cần…..”
Lâm Tịnh đặt những thứ còn lại vào lon thủy tinh, dán băng keo lại, và một lần nữa chôn nó vào đất. Cuối cùng, khi Hướng Viễn cầm lấy cái cuốc và số tiền mà anh cùng lúc đưa qua, cô không khỏi ngây người.
“Số tiền này xem như mua cô không nhìn thấy gì cả.”
“Cái ‘không nhìn thấy gì cả’ của tôi không đắt đến vậy, nhưng tôi cũng không có tiền lẻ để thối cho anh.”
Lâm Tĩnh nói: “Số dư ra, xem như là tiền phòng và tiền ăn của cô ấy, xem như cô ấy là bạn của cô, hai hôm nay hãy chăm sóc cô ấy thật tốt.”
Hôm đó khi về đến nhà, nhận được thư thông báo tuyển dụng của Viện Kiểm Sát thành phố G, buổi tối, anh lật từng trang một quyển “Truyện cổ tích của Andersen” đã cửu biệt trùng phùng dưới ánh đèn màu cam đỏ, khi úp quyển sách lại, anh nói với nó: “Hay là chúng ta kết bạn với nhau?”
NGHE NÓI KHI ĐÓ ANH ĐÃ KHÓC
Dịch: Tiểu Đông
Đám tang ấy, Trinh Vi đến rất sớm.
Người qua đời là viện trưởng Tăng của học viện kiến trúc G, khi còn học năm ba đại học, cô từng đọc qua “Cơ cấu thiết kế chống chấn động” của ông. Ông là một viện trưởng có học thức uyên thâm, học trò theo rất nhiều, vậy mà không ngờ chưa đến sáu mươi tuổi đã từ trần. Trịnh Vi vẫn nhớ y nguyên dáng vẻ quắc thước của viện trưởng khi nói với cô trước kỳ thi: “Trịnh Vi à Trịnh Vi, đăng ký vào khoa của ta thì em phiền phức rồi.”, cô còn nhớ tác phong nhanh nhẹn của ông khi lên sân khấu hát vào bữa tiệc cuối kỳ của học viện mỗi năm, khi đó cô vẫn còn đang mặc sức tận hưởng niềm vui của tuổi trẻ ngây thơ. Nguyễn Nguyễn vẫn còn sống, “sáu đại thiên hậu” mỗi đêm đều nằm trong phòng nói chuyện đến đêm muộn. Khi đó cô còn khao khát, còn có anh… Tang thương bể dâu, ly biệt còn xa vời, không hề nghĩ đến chuyện thanh xuân rồi sẽ hết, con người cũng vậy, giờ quay đầu nhìn lại thấy tất cả cũng chỉ như một giấc mộng đêm khuya lướt qua mà thôi.
Nghe nói lễ phúng viếng của Tăng viện trưởng đều được phát trên các tờ báo địa phương, nhưng Trịnh Vi lại nghe được tin tức từ Lão Trương. Tâm tư của cô và Lão Trương đều giống nhau, nhất tự vi sư bán tự vi sư, nói thế nào thì cũng nên đến tiễn viện trưởng một đoạn đường cuối cùng. Vì thời gian này Lâm Tĩnh thường đi công tác, sau khi con đi nhà trẻ, bố mẹ hai bên đều đã về quê, bình thường đa số là Trịnh Vi và bảo mẫu chăm sóc con, vào cuối tuần con trai luôn dính chặt lấy cô, đi đâu đều muốn bám theo. Ban đầu Trịnh Vi còn do dự có nên ôm con đi dự tang lễ không, nhưng cuộc điện thoại của Lâm Tĩnh đã đánh tan do dự của cô. Lâm Tĩnh nói không nên nuông chiều con trai quá, để con cái từ từ hiểu được qui luật tự nhiên của sinh lão bệnh tử cũng không hẳn là chuyện xấu, vì thế Trịnh Vi bế con trai Lâm Dữ Ninh đi cùng.
Lời nói đùa của Trịnh Vi khiến A Ninh chú ý, cậu bé ngẩng mặt tò mò hỏi: “Không phải mẹ nói đi muộn là đứa trẻ xấu tính sao?”
Tăn