Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.

g Dục khom lưng nhẹ nhàng véo má cậu: “Bé con đẹp trai, cháu thật dễ thương nha.”
Người bạn nhỏ ba tuổi đã hiểu câu khen ngợi này, mặt đỏ lên, ôm lấy mẹ.
“Cô xem, tôi đã thành bà cô quái thai rồi.” Tăng Dục cười cười đánh trống lảng, “Nói thật, bố tôi có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với cô, vì năm đó có một sinh viên tìm đến bố tôi, nói rằng muốn từ bỏ cơ hội được chọn đi du học, khi bố tôi gặng hỏi nguyên nhân thì nghe được tên của cô. Sau này người sinh viên kia hối hận nhưng đã bỏ lỡ cơ hội rồi. Tôi đã khóc lóc cầu xin bố mình nghĩ cách, cho anh ấy thêm một cơ hội, coi như là giúp đỡ tôi…”
A Ninh cảm thấy mẹ nắm chặt tay mình lại, khó hiểu nhìn tới nhìn lui hai người lớn này.
“Vậy có thể giải thích đủ rồi, bất kể bố mẹ nào cũng sẽ làm như vậy.”
“Đúng vậy, nhưng bố tôi vẫn luôn cho rằng tôi không nên ‘biết rõ không thể mà vẫn cứ làm’. Ông nói A Chính đáng lẽ phải ở bên cạnh cô. Tôi không phải một cô con gái nghe lời, nhưng sau này tôi mới cảm thấy có lẽ bố tôi đã nói đúng.”
Trịnh Vi lắc đầu: “Cũng không chắc. Có nhiều việc không thể nói đúng hay sai được, không ở bên cạnh nhau đương nhiên là có lý do để không ở bên nhau.”
Cô xoa xoa đầu con trai, thở dài nói: “Đừng nói chuyện này nữa. Mấy năm không gặp cô vẫn ổn chứ?”
Tăng Dục nhún vai, “Bình thường. Nhưng mấy năm không gặp cũng không phải vấn đề của tôi, tất cả đều đã đi một vòng, nhưng cái vòng luẩn quẩn này lại quá nhỏ, mọi người vẫn luôn xem nhau là bạn bè cùng học. Những buổi tụ tập lớn nhỏ không ít, nhưng cô, không, phải nói là các người chưa bao giờ tham gia. Điểm này vốn không phải là tác phong của cô trước đây.”
Sau đám cưới, Trịnh Vi vẫn thích náo nhiệt sợ yên tĩnh như trước, nhưng lại rất ít tham gia những cuộc tụ tập với bạn học. Thứ nhất, vì hơn nửa bạn thân ngày xưa nay đã trời nam đất bắc. Chu Tiểu Bắc ở tận Tân Cương, Trác Mỹ lấy chồng nước ngoài, Lê Duy Quyên đau khổ đâm đầu vào làm việc, ngay cả Hà Lục Nha sau khi kết hôn cũng theo chồng đến một thành phố nhỏ. Thứ hai, tuy quan hệ của cô và bạn học khá tốt, nhưng cô không muốn ở giữa những khuôn mặt quen thuộc kia sẽ nhớ lại những gì đã qua và Nguyễn Nguyễn của họ, cũng không muốn chạm mặt với người kia, không muốn ở trong cảm giác bị tò mò những chuyện đã qua mà phải cố nén lại của những người ấy… Nhưng cô lại chú ý đến hai chữ “các người” mà Tăng Dục nhấn mạnh ấy. Đó cũng không phải điều gì bất ngờ lắm, anh ta vốn không phải người hòa đồng mà.
Phía sau lại có người mới đến, Trịnh Vi chào xong rồi nắm tay A Ninh từ bên Tăng Dục bước đi. Người đến trong sảnh cũng chưa nhiều, đứng tụm thành tốp năm tốp ba. Vừa đứng lại, Trịnh Vi nhìn thấy người đang đứng nói chuyện với Trần Hiếu Chính vỗ vai anh ta, rồi chỉ ra hướng cô đang đứng.
Sau đó anh ta chầm chậm quay đầu, tuy cách một khoảng không gần không xa nhưng Trịnh Vi lại cảm thấy khuôn mặt kia rất mơ hồ, tựa như tranh thủy mặc được vẽ với những nét bút nặng, chỉ còn lưu lại đôi mắt đen mờ mịt, không thể nhận ra trong đó là niềm vui hay nỗi buồn. Trịnh Vi gật đầu chào người anh khóa trên của anh ta. A Ninh lắc tay mẹ, kéo sự chú ý của cô khỏi anh ta.
“Mẹ, vì sao ở đó phải treo ảnh?”
“Vì ông ấy đã qua đời, chúng ta muốn thông qua bức ảnh ấy để tưởng nhớ ông ấy.”
“Thế nào là ‘qua đời’ ạ?”
Vấn đề của trẻ con luôn khiến người ta đau đầu, Trịnh Vi nhức đầu, trả lời: “Qua đời nghĩa là rời khỏi cuộc sống của chúng ta, không quay lại được nữa.”
A Ninh tỏ vẻ hiểu chuyện: “A, không quay lại được nữa nghĩa là ‘qua đời’.”
“Đúng rồi! A Ninh thật thông minh.” Trịnh Vi định qua quít cho qua đề tài này nhưng lại nghe được phía sau có người nói: “Không thể nói như thế là đúng được.”
Cô cảnh giác quay đầu lại, quả nhiên là anh ta, không biết anh ta đã đứng đằng sau mẹ con cô từ khi nào, giọng đều đều nói: “Qua đời nghĩa là không quay lại được nữa, nhưng không quay lại được chưa chắc đã là qua đời. Bình thường em đều đem những giáo huấn sai lệch ấy dạy cho thế hệ sau sao?”
Trịnh Vi nhíu mày, dùng giọng điệu nhẫn nại trả lời: “Cảm ơn đã sửa chữa, nhưng đứa trẻ nhỏ này chỉ sợ không hiểu nổi giáo huấn trọn vẹn của anh thôi.” Cô nghĩ tới chuyện trước mặt trẻ con không thể đánh mất lễ độ, vì thế bảo cậu bé chào hỏi anh ta.
“Chào chú ạ.” A Ninh nghe lời mẹ.
Nhưng “người chú” kia chỉ cười nhạt, tiếp tục đề tài của anh ta, thẳng thắn nhìn Trịnh Vi nói: “Đôi khi không thể quay về còn vì quên rồi, em nói có đúng không?”
“Hử? Gì cơ…” Trịnh Vi giả vờ không hiểu, cô nhận thấy quanh mình đã có vài ánh mắt tò mò nhìn qua.
“Không có gì. Đó cũng là trời cho, hoặc cũng có thể nói là may mắn.”
“May mắn cái gì?”Một âm thanh truyền đến khiến Trịnh Vi thấy nhẹ nhõm, không ngoài dự liệu, một giây sau, A Ninh bị một đôi tay lực lưỡng bế bổng lên.
“Hài zà, Lâm Dữ Ninh, cháu nặng thêm nhiều rồi đấy!”
A Ninh cười khanh khách trong không trung gọi “Chú Lão Trương”, Lão Trương quay cậu bé vài vòng, nhưng Trịnh Vi mỉm cười ngăn lại vì đây đang ở tang lễ.
Trịnh Vi nén giận cái tên đã lừa mình, rõ ràng nói đi từ s


Old school Easter eggs.