Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
ớm, lừa cô đến đây sớm, kết quả chính anh ta lại thong dong đến muộn.
Lão Trương cười hì hì, kéo ra một người ở phía sau, nói: “Vì cô ấy đi cùng, anh phải qua đón cô ấy, nếu không anh đã đến sớm hơn em rồi.”
Cô gái đứng cạnh Lão Trương cười ngại ngùng, nhìn qua có vẻ còn ít tuổi, ít nhất là so với Lão Trương thì như vậy. Lão Trương không chút khách khí giới thiệu với cô gái những người trước mặt: “Đây là Trịnh Vi mà anh nhắc nhiều lần với em rồi đấy, còn đây là A Ninh nhà họ… Vị này là bạn thân ở cùng ký túc với anh trước kia!”
Trịnh Vi ngầm hiểu, chỉ Lão Trương cười: “Anh được lắm!”
Nhưng “người bạn thân” kia lại không nhập vai diễn, sau khi chào hỏi đơn giản thì lấy cớ bước đi.
Lão Trương và Trịnh Vi đều hiểu tính cách của anh ra, chỉ nhìn nhau cười. Đợi anh ta đi xa rồi, Lão Trương mới vỗ vai Trịnh Vi nói: “Không sao chứ? Anh vừa đến đã thấy cả người em căng như dây đàn rồi. Bọn em lẽ nào không nghĩ sẽ chạm mặt nhau, sao vừa mới gặp mặt đã như vậy rồi?”
Nghe Lão Trương nói, Trịnh Vi mới ngạc nhiên nhớ lại từ sau đám cưới bọn họ cũng chưa từng gặp nhau, sau đó cô cũng từng nghĩ qua nếu gặp Trần Hiếu Chính thì sẽ thế nào, nhưng không ngờ là hai người lại gặp lại nhau chỉ vì một vấn đề chẳng ra làm sao.
Thấy Trịnh Vi không lên tiếng, Lão Trương cất tiếng an ủi: “Con người cậu ta chính là như vậy, em đừng để ý cậu ấy. Cậu ấy cũng sống không dễ dàng đâu, hai năm trước bố vợ vẫn còn có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của cậu ta, nhưng cách đây không lâu đã ly hôn rồi… Oh, những chuyện này em biết chứ?”
Trịnh Vi gật đầu, nhanh chóng chuyển đề tài khác. Lão Trương là một người thông minh, đương nhiên không có tính dây dưa; cái miệng lưỡi khiến hoa sen cũng phải nở kia ba hoa về mấy việc thú vị trong công ty, trêu chọc khiến Trinh Vi không nhịn được cười.
Lúc này người đến phúng viếng dần dần đông lên, sự xuất hiện của Lão Trương khiến xung quanh anh ta rất nhanh có rất đông người tụ tập, mọi người lâu nay không gặp nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Người bạn nhỏ của Lão Trương và Trịnh Vi nói chuyện phiếm với nhau, cô gái nhỏ rất thuần khiết, đặc biệt nhanh chóng làm quen với A Ninh và rất thích cậu bé.
Tang lễ của Tăng viện trưởng trang nghiêm mà lại náo nhiệt, không những tất cả học sinh do ông dạy đều đến mà ngay khi nghi lễ vừa bắt đầu đã thấy học sinh đến viếng đông kín chật nhà tang lễ, mọi người đều cùng một suy nghĩ muốn tiễn người thày đáng kính một đoạn đường cuối cùng.
Sau khi kết thúc nghi lễ, mọi người đều đi về phía người nhà cáo biệt, Lão Trương bảo mẹ con Trịnh Vi ở lại ăn cùng ăn cơm chiều. Dù sao Lâm Tĩnh cũng không ở nhà, Trịnh Vi cũng vui vẻ dành thời gian với bạn cũ, chỉ là trước khi rời đi, cô muốn thuận đường đi thăm Nguyễn Nguyễn.
Nghĩa trang Nguyễn Nguyễn được mai táng ở một khu tang lễ phía sau núi, Lão Trương khi nghe thấy tên này ánh mắt không giấu nổi vẻ buồn bã. Trịnh Vi và anh hiện giờ đều có người theo bên cạnh, bất kể trước kia thế nào, hiện giờ cũng khó tránh khỏi điều kiêng kỵ, cô cũng không miễn cưỡng anh ta, thấy A Ninh và cô bạn gái nhỏ của anh ta chơi với nhau rất vui, cô liền nhờ họ tạm thời chăm sóc con mình, một mình đi thăm Nguyễn Nguyễn. Lão Trương đương nhiên phải đồng ý.
Mộ của Nguyễn Nguyễn rất sạch sẽ, có vẻ như có người chăm sóc rất cẩn thận. Trước phần mộ còn một bó hoa hồng đang tàn, được đặt ở đây có lẽ không quá nửa tháng.
Trịnh Vi cũng chẳng muốn suy nghĩ rốt cuộc là ai vẫn còn nhớ Nguyễn Nguyễn, ai đã để lại bó hoa này. Có lẽ là đàn ông, nhưng ngay cả Lão Trương – loại đàn ông “nếu đã gặp qua hoa hồng, tất cả các loài khác đều chỉ coi là cỏ dại”, nhưng khi hoa hồng đã héo tàn, trong lòng anh ta cũng sớm khai phá một đóa hoa khác, không nhất định là hoa hồng, có thể vẫn là hoa hồng, có thể là đinh hương, tuy trong lòng anh ta nó mãi mãi không thể nồng nàn bằng đóa hồng duy nhất ấy, nhưng anh ta cũng đã chỉ ra rõ ràng rằng đó là một đóa hoa chỉ thuộc về mình.
Trịnh Vi nghĩ nếu Nguyễn Nguyễn hiện giờ có thể chứng kiến tất cả, chắc cô ấy sẽ chỉ cười nói: quan trọng không phải là người giữ hoa, mà quan trọng là bản thân bó hoa ấy có đáng được trân trọng không.
Trịnh Vi ngồi trước phần mộ chỉ còn vương lại một chút trần thế, kể lể với Nguyễn Nguyễn cuộc sống của mình và Lâm Tĩnh, về A Ninh đang ngày một lớn, nói về tin tức của “sáu đại thiên hậu” ở các nơi. Rốt cuộc có thứ gì không thể quay lại? Cô nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy còn có thời gian. Giống như hiện tại cô đã già đi rất nhiều, e là ngay cả người bạn tốt nhất cũng không chịu nổi tính nói nhiều của cô.
Vì nhớ A Ninh, Trịnh Vi không ở lại lâu lắm, về tới nơi tụ hội với Lão Trương, lại chỉ thấy cô bạn gái nhỏ của Lão Trương đang ở đó với đôi mắt đỏ hoe, Lão Trương không biết đã chạy đi đâu.
Trong lòng Trịnh Vi có dự cảm không lành, vừa hỏi ra cô đã thấy lạnh hết người, thì ra sau khi cô rời đi, A Ninh và cô bạn gái nhỏ của Lão Trương chơi đùa náo nhiệt càng lúc càng đuổi nhau xa, không biết