Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
ng hình tượng những người đàn ông mạnh mẽ. Bộ quân phục này khiến cho phong cách đó của anh trong càng nổi bật.
Minh Vi đang sốt cao nên hai má đỏ ửng, môi nhợt nhạt không còn chút sắc hồng nào, trái lại, khiến cho chuyên gia hóa trang đỡ phải mất nhiều công. Cô đã thay một bộ đồ ngủ màu trắng, đầu tóc rối bù, tay quấn dải băng dính máu, vẻ yếu ớt tiều tụy không cần diễn cũng đã quá giống.
Cố Thành Quân tìm đến gian phòng nhốt Minh Vi, rút sung ra bắn nổ tung ổ khóa, sau đó đạp cửa xông vào. Minh Vi yếu ớt và bất lực đứng sau cánh cửa, nhìn Cố Thành Quân bằng đôi mắt những điều muốn nói.
Đôi mắt sáng trong như đã được dòng nước từ tuyết tan ra rửa sạch, khi nhìn vào khiến cho Cố Thành Quân thấy trong lòng xao động. Cái gì mà kịch bản, cái gì mà quy tắc, trong khoảnh khắc đó đã hoàn toàn bị vứt lại phía sau. Anh sải bước tiến gần đến Minh Vi, bế thốc cô lên bằng một động tác nhanh gọn.
Qua làn áo mỏng manh anh có thể cảm nhận thấy cơ thể mềm mại và nóng rẫy của người con gái đang run lên, có lẽ do căng thẳng và xúc động. Anh đã lặn lộn nhiều năm trong nghiệp diễn, những người anh đã từng ôm, từng hôn không chỉ dừng lại ở hai con số, tới mức không còn cảm giác gì. Thế nhưng khi ôm người con gái này, trái tim đã chết cùng người vợ xấu số của anh bỗng đạp trở lại. Anh thương xót cô, muốn được bảo vệ cô, muốn cứ ôm cô như vậy trong lòng, mãi mãi không bao giờ buông tay. . .
Minh Vi nằm gọn trong lòng Cố Thành Quân như một chú mèo con, được anh bế xuống lầu. Cô đang lên cơn sốt dữ dội, trong cơn mê man cũng chợt nhớ ra rằng ba năm nay cô chưa được một người đàn ông nào ôm như thế này.
Giữa hai người bọn họ cũng đã từng có những thời khắc vui vẻ bên nhau, thắm thiết ngọt ngào như vậy. Cố Thành Quân cũng từng bế cô lên giường, dịu dàng quyến luyến. Bất luận khi đó anh đang nghĩ đến ai, nhưng ít ra cô cũng thấy vui lòng.
Có ngững khi Minh Vi nghĩ thà rằng cô không biết chuyện gì, cứ ngốc ngếch mà sống hết cuộc đời trong những ngày tháng vui vẻ cũng đâu có gì là xấu.
“Dừng! Rất tốt! Được rồi!”, đạo diễn hô lên với vẻ hết sức hài lòng. Cả Cố Thành Quân và Minh Vi khi ấy mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của riêng mình. Anh vẫn bế cô, cơ thể gày gò của người con gái đó dường như không trọng lượng. Minh Vi bối rối cựa quậy, anh mới đặt cô xuống đất.
Minh Vi đặt chân xuống đất mà cảm giác vẫn như đang giẫm lên những đám mây bồng bềnh. Cô bám vào lan can, kho khăn lắm mới giữ cho mình đứng vững, nghe thấy tiếng trợ lý đạo diễn gọi mình. Cố gắng gượng đi tới, nhưng vừa đi được hai bước đã thấy đầu choáng váng, chân mềm nhũn, ngã lăn ra.
Mấy người nhìn thấy Minh Vi ngã xuống, nhưng chỉ có một người phản ứng nhanh nhất, lao tới đỡ lấy cô, tránh không để cho cô lăn xuống cầu thang.
Cố Thành Quân đỡ lấy cơ thể nóng hầm hập của Minh Vi, nhìn thẳng vào gò má trắng nhợt đó đang ửng đỏ của cô, con tim đang đập chợt co thắt lại. Một ý nghĩ hoang đường vụt thoáng qua, anh cảm thấy người con gái đó quả thực rất giống với người vợ đã mất của mình.
Minh Vi khi đó vẫn chưa hoàn toán mất hết ý thức, dù không biết ai là người đã đỡ mình, nhưng vẫn khẽ nói cảm ơn rồi định đứng lên.
Cố Thành Quân cau mày, giữ cô lại.
-Em đang sốt cao, phải đi khám đã.
Minh Vi nghe được giọng nói đó cuối cùng cũng biết là ai. Cô vừa sợ vừa bối rối.
-Không. . . không cần đâu thầy. Em chỉ bị lạnh một chút thôi, nghỉ ngơi chốc lát là khỏe lại. Còn tiến độ quay. . .
-Em đang như thế này mà còn có thể diễn xuất tốt hay sao? –Cố Thành Quân giữ chặt lại không để Minh Vi cựa quậy như con mèo nhỏ, sau đó bế cô đi ra ngoài.
Mọi người ai cũng biết Cố Thành Quân đang rất coi trọng Minh Vi nên không thấy lạ về biểu hiện không bình thường đó giữa hai người, song việc một Cố Thành Quân vốn công tư rõ ràng lại bộc lộ cảm xúc cá nhân như vậy ngay trước mắt mọi người đúng là thấy lần đầu tiên. Đạo diễn cùng các thành viên trong ê kíp đều đứng yên xem.
Minh Vi vừa lo lắng vừa lúng túng, đầu càng choáng váng hơn. Dù không cần ai pahir bảo cô cũng thừa biết, nếu được Cố Thành Quân đưa đến bệnh viện kiểu này thì ngay mai sẽ có ngay tin sốt dẻo trên trang đầu các báo. Việc này hoàn toàn khôgn giống với phong cách bình thường của Cố Thành Quân. Hôm nay anh rốt cuộc đã uống nhầm phải thuốc gì mà điên rồ như vậy?
-Chủ tịch Cố đúng là tận tình với nhân viên. Nhân viên bị ốm tận tay bế đi bệnh viện.
Từ trước đến giờ Minh Vi chưa bao giờ cảm thấy giọng nói giễu cợt đầy vẻ quái đản đó lại vui tai đến vậy, liền nhìn ngay về phía phát ra giọng nói đó mà cảm động đến rơi nước mắt. Đường Hựu Đình mặc đồ thường phục đứng ngay ở một góc trường quay, nhe hàm răng trắng ra cười, trong bộ dạng ngang tàng phóng khoáng.
Không cần biết người đàn ông đó vì sao lại xuất hiện ở đây, nhưng Minh Vi vẫn thấy hệt như Chúa cứu thế giáng trần. Cô lập tức ra hiệu cho Lý Trân. Lý Trân hiểu ý chạy ngay lại, đỡ lấy Minh Vii khi đó vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo từ tay Cố Thành Quân. Minh Vi không chân chừ một giây, lập tức bám vào Lý Trân đi khỏi. Các