Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
h ta, thích đóng phim thì đóng phim, mệt lại về nhà làm thiếu phu nhân.
-Hừm! –Chân Tích giận dữ trừng mắt nhìn Cố Thành Quân. –Ai lấy anh ta?
Cố Thành Quân cười mà như không, nói:
-Lẽ nào em vẫn muốn lấy anh?
Mặt Chân Tích đỏ bừng, rồi trắng nhợt, mãi sau mới nói:
-Thành Quân, rốt cuộc chúng ta. . .
-Thực tế một chút đi. –Cố Thành Quân ngắt ngang lời Chân Tích. –Giờ anh đã là một phế nhân, không còn tâm trạng nào nữa nên sẽ không toàn tâm toàn ý với em được. Em không thiếu tiền, không thiếu danh tiếng, càng không thiếu đàn ông. Vì sao lại để ý đến một mình anh? Lạnh lùng cũng là một kiểu hành hạ, em đừng có cố thử rồi mới thấy hối hận.
-Anh không phải dọa em. –Chân Tích nghiến răng. –Anh từng đối xử dịu dàng, quan tâm hết mực đến Trương Minh Vi trong suốt mười năm không hề thay đổi.
Cố Thành Quân ngước mắt lên nhìn Chân Tích, đầy vẻ bất lực.
-Minh Vi tính nết nhu mì, ở bên cô ấy dễ hơn ở bên em cả trăm lần. Hơn nữa sự yêu thương không thể làm bộ được. Anh yêu cô ấy.
Chân Tích đứng chết lặng trước mặt Cố Thành Quân một hồi lâu, tay vẫn cầm tách trà, sắc mặt ảm đạm, trên môi không còn màu máu.
Có những chuyện dù tròn lòng ai cũng biết nhưng khi nghe người trong cuộc nói ra, vẫn cứ gây chấn động lớn hơn bất kì sự tưởng tượng nào. Niềm hy vọng giống như khu nhà kính trồng hoa bất thần đổ sụp xuống, những mảnh kính sắc nhọn cứa vào da thịt chảy máu, khiến cơ thể không còn nguyên vẹn.
Khi bình tĩnh lại, Chân Tích mới thấp giọng nói từng chữ một:
-Em biết cái gì miễn cưỡng cũng không tốt. Em cũng có cái giá của mình, không việc gì phải rẻ mạt đến vậy. Nhưng em, thực sự em không cam lòng.
-Em không nhất thiết. . .
-Anh thực sự bỏ qua những việc năm đó Trương Minh Vi làm với anh và gia đình anh hay sao? –Chân Tích hỏi dồn, sắc mặt lạnh tanh. –Bố anh đi xe va chạm với người ta, cả hai bên đều bị thương. Nếu như không phải nhà họ Trương đứng đằng sau xúi giục nhà kia đòi một khoản bồi thường lớn thì nhà anh đâu có phá sản? còn nữa anh học giỏi như vậy mà sao không thể xin được học bổng, là ai đã cố tình sửa các thông tin trên đơn xin học bổng của anh? Khi đi làm thêm, vì sao anh thường xuyên bị ức hiếp, khốn khổ đủ đường? Vì sao em lại phải đối mặt với việc nếu không chia tay anh sẽ bị liên quan đến một vụ gian lận? Còn cô ta, Trương Minh Vi lại xuất hiện trong bộ dạng Chúa cứu thế, cứu độ con chiên đang lạc lối là anh, lại còn mở đường cho em. Chẳng phải cô ta có đồng tiên dơ bẩn hay sao? Chẳng phải cô ta mắc bệnh tim hay sao? Tùy anh nghĩ cô ta đẹp đẽ thế nào cũng được, nhưng trong lòng em, cô ta chính là một đứa con gái đạo đức giả, ác độc và thâm hiểm.
-Đừng nói nữa. –Cố thành Quân nói một cách khó khăn. –Cô ấy đã chết rồi, nói những điều ấy thì có ý nghĩa gì?
-Chết đi hay thật. –Chân Tích cười nhạt đứng lên. –Làm cho cô ta tức chết, cướp được gia sản của cô ta, em vẫn còn tiếc là chưa đủ hả giận nữa kìa.
-Chẳng qua cô ấy cũng chỉ đe dọa em thôi. Còn sau đó cô ấy cũng không hề tiếc công để lăng xê em được như ngày nay. Vì sao em cứ phải so đo một chút chuyện cỏn con ngày trước đến tận bây giờ? –Cố thành Quân nói. –Những thứ em đạt được còn chưa đủ sao?
-Anh nói xem. –Chân Tích thốt lên một tiếng chua chat. –Những thứ đã mất đi có lấy lại được không?
Nói xong, cô ta chộp lấy chiếc túi xách của mình rồi quay người đi ra khỏi văn phòng chủ tịch.
Cố Thành Quân nhấp một hớp trà, từ từ thưởng thức vị đắng chat và ngọt dịu trong miệng. Trong bức ảnh hai vợ chồng chụp chung để trên bàn làm việc, Minh Vi vẫn cười hết sức hồn nhiên rạng rỡ. Một người con gái lương thiện, dịu dàng như vậy vì sao khi ấy lại có thể làm ra cái việc đe dọa trái lẽ thường đó?
-Rốt cuộc là vì sao? –Cố Thành Quân nhìn di ảnh của vợ, khẽ thì thầm. –Nói cho anh xem, giữa chúng ta rốt cuộc là nhưu thế nào?
Minh Vi rung mình một cái, tay run bắn lên, suýt làm đổ cốc trà xuống tấm nệm sàn.
-Em sao thế, Chu Minh Vi? –Giáo viên dạy trà đạo hỏi.
-Không sao ạ. –Minh Vi cười gượng gạo.
Khi đó cô đang mặc bộ kimono của Nhật, ngồi quỳ trên tấm nệm, học về trà đạo.
Để có thể tiếp cận với nhân vật nguyên mẫu một cách sát sao nhất, cô đã theo học các nghi thức truyền thống của Nhật Bản suốt hơn một tháng qua, đồng thời còn học tiếng Nhật, phấn đấu đến khi diễn có thể đọc lời thoại tiếng Nhật một cách lưu loát nhất.
Người dạy Minh Vi trà đạo là một phụ nữ Nhật Bản, họ Fujita, chừng bốn mươi tuổi, hành vi cử chỉ đều hết sức tao nhã. Nhà mẹ cô Fujita ở Nhật bản có một cửa hiệu bán kimono, vậy nên rất hiểu về các nghi thức truyền thống của người Nhật Bản. Cô ấy đã theo người chồng đi làm kinh doanh sang sống ở Trung Quốc hơn mười năm nay, nói tiếng trung rất lưu loát, tính tình ôn hòa dễ chịu nên quan hệ với Minh Vi cũng rất vui vẻ.
Minh Vi được cô Fujita hướng dẫn cho đầy đủ các nghi thức của người Nhật. Cô bắt chước theo cử chỉ, cách nói năng của cô Fujita, từ cách đi lại, tư thế khi ngồi xuống, đến các ngôn ngữ cơ thể khi trò chuyện nói cười, từ cách chào hỏi đến trà đạo. Chỉ r