Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.
thành viên đoàn làm phim áng chừng cũng nhận ra hết chuyện nên nhanh chóng quay về với công việc của mình.
Cố Thành Quân cũng thấy mình hơi luống cuống nên ho khan một tiếng. Đường Hựu Đình nhìn theo bóng Minh Vi đi khuất thầm chửi một tiếng đò phản bội, sau đó tiếp tục quay sang cười với Cố Thành Quân.
-Chủ tịch Cố, thật ngẫu nhiên. Ngày mai bộ phim “Lê viên kinh mộng” khởi quay, yooi cũng sẽ ở lại trong phim trường này luôn. Nghe nói các anh đang quay nên đến đây học hỏi.
Khi Đường Hựu Đình đang nói, Tiểu Hoàng đã hướng dẫn người đưa hàng ở bên ngoài mang vào mấy thùng trà sữa nóng và đồ điểm tâm. Cả đoàn phim phấn khởi, thi nhau nói cảm ơn Đường Hựu Đình. Đường Hựu Đình tươi cười niềm nở, đúng kiểu một bậc đàn anh hàng xóm.
-Không cần khách sáo như vậy. –Cố Thành Quân cũng cười hết sức tự nhiên. –Hy vọng cậu sẽ thể hiện thật tốt trong bộ phim mới này.
-Tôi có cưỡi ngựa cũng không theo kịp bậc tiền bối như anh, chẳng qua cũng chỉ cố gắng hết sức để làm tốt nhất thôi.
-Làm diễn đúng là phải có tài năng, nhưng cậu đã có ngoại hình đẹp cũng coi như thêm được không ít điểm rồi.
-Chủ tịch Cố mới qua tuổi ba mươi, đừng vội nói những câu nhụt chí như vậy.
Người duy nhất không bị áp lực giữa hai người này làm cho phải tránh xa là Hứa Nhã Vân, khi nghe thấy câu đó của Đường Hựu Đình, phun ngay một ngụm trà sữa đang uống ra ngoài.
Minh Vi hoảng hồn một phen, khi về đến xe bảo mẫu liền uống tiếp thuốc với nước gừng nóng, lập tức toát mồ hôi đầm đìa. Dù còn cảm thấy nặng đầu, song nhiệt độ cũng đã hạ xuống nhiều.
Lý Trân ra sức đi nghe ngóng, tới lúc quay về nói : “Anh Hựu Đình nói chuyện với Chủ tịch Cố mấy câu xong đi rồi. Phim của anh Hựu Đình ngay mai bấm máy, em nghe trợ lý đạo diễn nói sau này sẽ phải tranh giành địa điểm với bọn họ.”
Minh Vi nhớ rap him Đường Hựu Đình tham gia cũng xoay quanh thời Dân quốc.
Lý Trân đi theo Minh Vi đã được ba năm, cho nên chuyện lân cấn giữa Đường Hựu Đình và Minh Vi cô là người rõ nhất, song giờ có thêm một người nữa là Cố Thành Quân. Dù không biết sau này sự thể sẽ tiến triển tới đâu, nhưng cũng có thể nhận ra tình hình trở nên phức tạp hơn.
Chỉ một lát sau trợ lý trường quay đã chạy đến hỏi Minh Vi diễn tiếp được hay chưa. Minh Vi lập tức xuống xe, đi tới chỗ chuyên gia trang điểm.
Khi trông thấy Minh Vi, Cố Thành Quân vẫn hơi lúng túng, khẽ hỏi:
-Đã thấy khá hơn chưa?
Xung quanh người qua người lại, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn về phía đó nên Minh Vi không thể không thận trọng, cúi đầu cười nói:
-Toát mồ hôi ra nên cũng đỡ nhiều rồi ạ. Đạo diễn nói hôm nay quay xong hai cảnh sẽ dừng, khi đó em về nghỉ được rồi.
Cố Thành Quân gật đầu.
-Đừng có cậy tuổi trẻ mà không biết giữ mình.
Minh Vi cảm thấy cuộc đối thoại hơi nhập nhằng này quả thực gây khó chịu nên vâng một tiếng cầm chừng.
Cố Thành Quân lặng lẽ nhìn cô một lát, sau đó khẽ nói: “Em. . .”, nhưng không nói tiếp nữa mà chỉ còn một sự lặng im khiến người ta phải suy nghĩ.
Như vậy tức là anh có tình cảm?
Một người đàn ông chín chắn, nổi tiếng trên cả phim trường và thương trường có tình cảm với một cô gái trông ngây thơ chưa biết mùi đời cũng không phải chuyện kì lạ. Đàn ông dù ở tuổi nào cũng vẫn cứ thích những cô gái trẻ trung xinh đẹp, Cố Thành Quân dẫu sao cũng không phải là thánh nhân. Tình cảm đó có mấy phần là thật lòng, có thể duy trì được bao lâu, không ai nói cho rõ được.
Thực ra Minh Vi cũng đã không còn giận dữ và oán hận như ba năm trước, song cô vẫn sung sướng khi thấy bộ dáng vướng víu vào tình cảm đó của Cố Thành Quân. Cô cũng không phải là thánh, nên không ngại tận hưởng niềm vui của mình trên nỗi đau khổ của anh.
Nghĩ đến đó, Minh Vi ngẩng đầu lên nhìn Cố Thành Quân mỉm cười.
-Vất vả một chút như vậy có là gì đâu, cơ hội được diễn chung với thày quả thực hiếm có, dù vất vả hơn nữa em cũng cam tâm tình nguyện.
Nụ cười của cô ấm áp, hai mắt sáng trong, chứa đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Cố Thành Quân chợt nhận thấy cảm giác quen thân toát ra từ trong con người cô ngày càng mạnh mẽ hơn. Trương Minh Vi khi trước cũng hay nhìn anh cười như vậy, sau đó nói rằng chỉ cần được ở bên anh, dù có vất vả bao nhiêu cô cũng cam tâm tình nguyện.
-Đã chuẩn bị xong chưa? –Tiếng phó đạo diễn cắt ngang màn nhìn nhau của hai người.
Tiếp tục cảnh quay trước, Cố Thành Quân lại bế Minh Vi lên. Anh sải bước đi ngang qua phòng khách, hoàn toàn không để ý đến chủ nhân và đám khách khứa đang mắt tròn mắt dẹt, sau đó đi thẳng ra ngoài trời buốt giá.
Gió lạnh thổi vù vù như dao cắt, anh ôm chặt lấy người con gái trong lòng. Minh Vi rúc vào trong chiếc áo khoác của anh, hỏi yếu ớt:
-Chúng ta đi đâu đây?
-Về nhà. –Chỉ hai chữ chắc nịch và dứt khoát.
Bộ phim “Lê viên kinh mộng” của Đường Hựu Đình bấm máy đúng kế hoạch đề ra. Trong lễ khởi quay, anh cùng những diễn viên khác đứng trên sân khấu trải thảm đỏ để rửa tội cho ống kính.
Một nhân vật nam chính khác là Trần Thiếu Phong, mới nổi lên hai năm nay, so với vẻ đẹp tinh tế của