Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2500 lượt.

chưa trở lại bình thường sao ?
Người quản lý vỗ vai Minh Vi :
-Chị biết em mệt rồi. Em chỉ cần xuống xe, nhận hoa của đại diện fan hâm mộ, sau đó nói mấy câu cảm ơn là được. Chỉ là hình thức thôi, để đánh dấu chấm hoàn hảo cho sự việc lần này. Những thông tin về việc Minh Vi trở lại được truyền ra, tất cả sẽ tan biến như một đám khói, em vẫn là Chu Minh Vi ai thấy đều yêu thích.
-Không cần chỉnh trang một chút sao ? –Minh Vi hỏi.
Khi đó Minh Vi không trang điểm, trông sắc mặt nhợt nhạt, hốc hác.
-Cứ để như vậy hiệu quả sẽ lớn hơn. –Người quản lý cười nói.
Minh Vi không bày tổ thái độ gì. Lý Trân mở cửa xe ra rồi xuống trước. Đám đông bên ngoài càng ồn ào xáo động hơn, nhân viên bảo vệ phải rất vất vả mới giữ nổi trật tự.
-Minh Vi !
-Minh Vi, bạn có ổn không ?
Minh Vi hít sâu một hơi, sau đó xuống xe với sự giúp đỡ của vệ sỹ.
Đám đông yên lặng trong mấy giây, sau đó những tiếng kêu la hò hét lập tức b ùng lên muốn vỡ tai. Những fan hâm mộ đứng gần trông thấy sự yếu ớt tiều tụy của Minh Vi thậm chí còn bật khóc.
Minh Vi được một vệ sỹ cao lớn đỡ phía sau, vẫy tay về phía các fan và hơi mỉm cười. Những ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi khiến cho cô hoa mắt, cô gần như không nhìn rõ thứ gì. Tiếng hò hét hòa trộn thành một khối, cô không nghe rõ được bất cứ câu nào. Cô cảm thấy như mình đang đứng trên đám mây bồng bềnh, dưới chân mềm nhũn, còn tiếng hò hét xung quanh trở nên mỗi lúc một xa.
Người quản lý thấy tình trạng của Minh vi không ổn lắm nên đưa mắt cho vệ sỹ. Hai vệ sỹ lập tức dìu Minh Vi đi thẳng vào tòa nhà văn phòng công ty.
Tàm nhìn của Minh Vi mờ dần, cô trông thấy Cố Thành Quân được một đám quản lý vây quanh đi tới. Anh cầm lấy tay cô, giọng nói mềm mại ấm áp, song cô hầu như không nghe thấy gì hết.
Cô cảm thấy rất mệt, dường như sức lực của toàn thân đã bị rút hết, không đứng vững nổi dù chỉ một giây.
Những lời quan tâm thăm hỏi của Cố Thành Quân mới nói đến nửa chừng đã thấy đầu Minh Vi ngửa ra sau, toàn thân cô mềm nhũn sụp xuống. Cơ thể phản ứng nhanh hơn bộ não, anh tiến ngay lên trước ôm lấy cô. Minh Vi nằm trong tay anh mắt nhằm nghiền, đầu nóng rực, ngay cả hơi thở cũng nóng hầm hập.
-Cô ấy đang sốt tới mức này mà mấy người vẫn đưa về công ty được hả ? –Cố Thành Quân giận dữ quay sang gầm gừ với người quản lý của Minh Vi.
Người quản lý vừa hoảng hốt vừa ấm ức. Rõ ràng Cố Thành Quân đã dặn làm mấy thủ tục hình thức này cho trọn vẹn. Song trước sự giận dữ của Chủ tịch, chị ta không dám lên tiếng cãi một lời.
Các fan hâm mộ của Minh Vi đứng bên ngoài cổng của Vĩnh Thành vẫn chưa chịu tản đi, tất cả đều hi vọng Minh vi sẽ quay ra chào một lần nữa. Nhưng chờ một lúc chỉ thấy các vệ sĩ ào ra cả để mở đường, còn Cố Thành Quân bế Minh Vi đang bất tỉnh nhân sự sải bước đi ra. Mọi người chưa kịp hiểu có chuyện gì, đã thấy Cố Thành Quân bế Minh Vi lên xe. Lái xe nhấn ga phóng vụt đi trong chớp mắt.
Trong khi đó, Đường Hựu Đình đang tỉ mỉ chỉnh lại chân nến. Trên bàn bày đầy những món ăn ngon và đẹp mắt.
-Cậu sẽ không lừa cô ấy mà nói rằng những món ăn này đều do cậu nấu đấy chứ ? – Diêu Cánh đứng bên cạnh nhai táo.
-Khả năng của mình như thế nào cô ấy không phải không biết. –Đường Hựu Đình mỉm cười. Diêu Cánh bị nụ cười chứa chan tình yêu ngọt ngào đó làm cho sởn tóc gáy.
-Được, mình nên đi rồi. Không làm phiền thế giới riêng của hai người các cậu nữa.
Đường Hựu Đình tiễn Diêu Cánh đi, sau đó nhìn vào đồng hồ đeo tay.
Cũng sắp tới giờ rồi, Minh Vi chắc đã về tới nơi.






Em rất muốn yêu anh!
Minh Vi tỉnh lại trong mùi thuốc khử trùng, thấy xung quanh là những bức tường trắng toát nên giật thót mình ngồi bật dậy, ngỡ rằng việc mình được giải oan và phóng thích là nằm mơ.
Một bàn tay ấm áp đặt lên lưng cô, kèm theo đó là một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai.
- Không sao rồi. Em đang trong bệnh viện. Suýt chút nữa bị viêm phổi.
Minh Vi từ từ quay đầu lại:
Minh Vi nói với vẻ áy náy:
- Lần này là do em thiếu thận trọng nên gây ra chuyện lớn, gây phiền phức quá nhiều cho công ty và mọi người.
- Đó không phải là lỗi của em. – Cố Thành Quân đưa tay ra định gạt những sợi tóc lòa xòa trước trán Minh Vi. Nhưng đến giữa chừng, anh mới nhận thấy động tác đó không phải lắm nên bối rối rụt tay về.
- Lý Kỳ Vân quấy rối em, lại còn chơi trò ác để em bị tạm giữ hai ngày, tổn thất lớn về danh dự. Sự việc lần này cậu ta sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Công ty đã tổ chức họp và quyết định sẽ dừng hợp đồng với Lý Kỳ Vân một thời gian.
Đây cũng chỉ là một cách để che mắt. Cái gọi là một thời gian có thể ngắn có thể dài. Nếu chiếu theo mức độ nghiêm trọng của sự việc lần này, e rằng Lý Kỳ Vân khó có ngày được ngẩng đầu trở lại.
Minh Vi trái lại, không cảm thấy vui, nhưng vẫn tỏ ra phối hợp bằng cách nở nụ cười an ủi. Cơn sốt cao đã khiến cô như mất hết sức lực, nằm bẹp trên giường, sắc mặt trắng nhợt hệt như tấm ga bên dưới.
Cố Thành Quân rất