Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
muốn đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, thậm chí, ôm cô một lát. Không phải như cái ôm khi đóng cùng một bộ phim, mà giống như một người đàn ông ôm ấp người phụ nữ mình yêu thương, trân trọng.
Song nụ cười của Minh Vi chỉ dừng lại trên khóe miệng. Trong mắt cô là cả một khoảng trống trầm buồn.
Cố Thành Quân im lặng hồi lầu, sau đó thử nói:
- Đường Hựu Đình cậu ấy…
Một sắc màu chợt lóe lên trong đôi mắt không còn sinh khí. Trái tim Cố Thành Quân chìm xuống, hơi buồn bực nói tiếp:
- Cậu ấy muốn đến trông em, nhưng bên ngoài nhiều phóng viên quá, sợ họ trông thấy lại viết lung tung. Để tôi nói cậu ấy gọi điện cho em nhé.
- Không cần đâu. – Giọng Minh Vi hơi lạnh nhạt. Ánh sáng vừa hiện lên trong đôi mắt cô lập tức tiêu tan.
Cố Thành Quân nghi hoặc:
- Em không sao chứ?
- Không sao, em chỉ hơi mệt thôi. – Minh Vi miễn cưỡng cười. – Dù sao đến khi về em sẽ gặp anh ấy, bây giờ không phải vội.
Cố Thành Quân không biết nói gì hơn.
Lúc đó Lý Trân đi theo bác sĩ đến khám lại. Bác sĩ và y tá kiểm tra một lượt, nói:
- Không có vấn đề gì lớn nữa rồi. Hôm nay cô Minh Vi có thể ra viện. Sau khi về nhà nghỉ ngơi mấy hôm là ổn. Sau này cần để ý đến sức khỏe hơn, cô hơi thiếu máu.
Minh Vi dĩ nhiên không muốn ở lại bệnh viện thêm nữa. Cố Thành Quân khuyên không được, đành bảo thư ký đi làm thủ tục xuất viện cho cô.
Khi đi Lý Trân mới nói với Minh Vi là công ty đã bố trí cho cô một căn hộ riêng ở tầng ba khu chung cư độc lập. Bà Vương đã tới đó dọn dẹp trước, sau khi Minh Vi xuất viện có thể dọn đến đó ở luôn.
Minh Vi nghĩ bụng mình đổi cái họa hai ngày bị giam lấy một hướng đi mới, một căn hộ mới, cũng coi như thỏa đáng. Vậy nên cô quay sang nói cám ơn đối với Cố Thành Quân, tiếp nhận thành ý đó.
Mấy người bọn họ rời khỏi bệnh viện một cách kín đáo rồi quay về công ty.
Trong căn hộ mới, Chung Thiên Dao đang giúp bà Vương trải ga giường còn Đường Hựu Đình lúi húi xếp dọn đồ trong phòng khách. Bà Vương liếc nhìn ra ngoài đó, nói nhỏ với Chung Thiên Dao:
- Có đúng là Minh Vi đang kết bạn với cậu ấy không?
- Minh Vi nói thế mà. – Chung Thiên Dao đáp. – Dì à, dì đừng nghĩ anh ấy trông như vậy là không thể làm chỗ dựa. Cháu nghe nói lần này Minh Vi được thả ra là nhờ đoạn video do anh ấy dựa vào quan hệ mới có.
- Thế à? – Bà Vương vốn nghĩ anh chàng Đường Hựu Đình này trông đẹp trai như vậy chưa chắc đã được việc gì, nhưng nghe lời Chung Thiên Dao nói liền lập tức có cảm tình. Bà lại quay sang nhìn Đường Hựu Đình thêm lần nữa, giờ đã thấy anh chàng cao lớn đẹp trai đó trông chín chắn và cẩn thận, rất đáng tin cậy.
Minh Vi cuối cùng cũng về đến cửa nhà mới. Mẹ và bạn thân cùng ra đón, ôm lấy cô trìu mến. Bà Vương xót ruột nhìn đứa con gái gầy tọp hẳn đi, vội vàng dắt cô vào phòng ngủ nghỉ ngơi.
Ánh mắt Minh Vi nhìn xuyên qua hai người đó, gặp ngay ánh mắt của Hựu Đình.
Một nụ cười ấm áp hiện trên khuôn mặt tuyệt đẹp của anh. Anh dường như cũng gầy đi, dưới mắt hằn rõ quầng thâm, song niềm vui ngập tràn, ánh mắt như thiêu như đốt.
Minh Vi như bị độ nóng đó làm tổn thương, lạnh nhạt quay mặt đi rồi vào thẳng phòng ngủ.
Nụ cười của Đường Hựu Đình đông cứng trên khuôn mặt, anh chợt không biết phải làm gì. Cố nén lại sự nghi hoặc trong lòng, anh đi theo cô vào phòng ngủ. Bà Vương nhìn thấy anh vào theo nên ngoắc Chung Thiên Dao quay ra. Khi đó Minh Vi mới lên tiếng:
- Cám ơn Đường sư huynh đã quan tâm. Hiện giờ tôi đã không sao, đang muốn nghỉ ngơi, mời anh ngày khác hãy qua.
Đường Hựu Đình đứng sững ngay lại.
Tất cả mọi người đều biết anh và Minh Vi yêu nhau, anh không hiểu vì sao Minh Vi lại lạnh lùng xua đuổi mình như vậy.
Chung Thiên Dao thấy Đường Hựu Đình lúng túng bèn đứng ra hòa giải:
- Minh Vi, chắc cậu chưa biết đúng không. Đoạn video đó là do anh Hựu Đình tìm về.
Minh Vi gật đầu:
- Đường sư huynh, đại ân không thể cảm tạ bằng lời, tôi đã khắc ghi trong lòng rồi.
Một nỗi bất an chợt trào lên trong lòng Đường Hựu Đình. Anh bất chấp những người đang có mặt ở đó, nắm lấy tay của Minh Vi.
- Em làm sao thế? Đang giận anh à?
Minh Vi nhìn thẳng vào anh trong giây lát. Đôi mắt Đường Hựu Đình trong sáng, thẳng thắn đến mức vô cùng thành thật. Cũng phải, người đàn ông này cao ngạo như vậy, tuyệt đối sẽ không giả bộ để dối mình lừa người.
Dường như là anh không nhớ đã có chuyện gì.
Minh Vi thở dài một tiếng:
- Em thực sự rất mệt. Anh hãy về trước đi.
Đường Hựu Đình vẫn để ngoài tai, lỳ mặt ngồi yên không chịu đi. Anh cẩn thận đắp chăn cho Minh Vi, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô. Niềm vui ngập tràn trên khuôn mặt anh, đó là niềm vui của việc nắm giữ trong tay vật báu mình đã đánh mất nhưng vừa tìm về được, song lại sợ làm hỏng nên vô cùng nâng niu trân trọng.
Vẻ mặt đó khiến cho mắt Minh Vi nóng bừng:
- Sao thế, em thấy khó chịu ở đâu à? - Đường Hựu Đình cúi người xuống, áp trán anh lên trán cô. - Ở đó không ai ức hiếp em chứ? Nếu có ai ức hiếp em, nhất định em phải nói với anh, anh tuyệt đối sẽ khiến hắn phải chịu hậu quả nặ