Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.
Còn cô ta, đến cả tư cách chạy theo sau Minh Vi nhặt đồ thừa cũng không có.
- Tôi không cần tiền của anh. – Tô Khả Tinh nhìn thẳng vào mắt Đường Hựu Đình không sợ hãi, nở nụ cười quyến rũ. – Tôi chỉ cần mượn thanh thế của anh để đẩy tôi lên đỉnh cao.
Đã không có được tình yêu, vậy cô ta muốn có được quyền lợi lớn nhất.
Đường Hựu Đình bĩu môi:
- Tôi khuyên cô nên lấy tiền thì hơn.
- Vàng hay phương pháp luyện vàng, người thông minh luôn chọn phương pháp thứ sau rồi.
- Hợp đồng của tôi với Vĩnh Thành đến đầu năm sau là hết hạn, tôi cũng không có ý định lăng xê ai cả.
- Anh cho tôi một thân phận là đủ rồi.
- Thân phận gì?
- Bạn gái của anh.
Đường Hựu Đình nheo mắt lại:
- Ý cô là chúng ta đóng giả làm một cặp tình nhân, vờ vịt một thời gian để cô có thể nhờ đó tiến thân.
- Chẳng phải rất hay sao? – Tô Khả Tinh nhướn mày. - Đường Hựu Đình, danh hiệu Đường thiếu gia của anh cũng không phải để gọi không. Đến ngay cả fan hâm mộ của anh cũng đều không biết anh là một thiếu gia đích thực. Nếu thuận lợi, có khi chưa đến nửa năm cả hai chúng ta đều có thể thực hiện được mục đích của mình. Đến lúc đó tôi và anh mỗi người một ngả, ai đi đường nấy. Còn về đêm hôm đó, cứ coi như một mối nhân duyên ngắn ngủi.
Đường Hựu Đình đưa ngón tay trỏ lên chỉ vào trán Tô Khả Tinh, đẩy cô ta ra xa hơn một chút:
- Cô nghĩ tôi là thằng ngốc, chuyện này thôi không bàn đến. Tôi cho cô làm bạn gái của tôi, còn Minh Vi làm thế nào?
Một vẻ độc ác lóe lên trong mắt Tô Khả Tinh, song cô ta ngay lập tức cố nở một nụ cười, nói:
- Đây là một việc tốt, nhất cử lưỡng tiện. Anh dùng tôi làm bình phong, nên vẫn có thể giữ quan hệ yêu đương với Minh Vi như bình thường. Tôi sẽ là người đứng ra nhận sự tấn công của fan hâm mộ, đáng lẽ anh nên mừng mới phải.
- Hóa ra cô là người vĩ đại như vậy. - Đường Hựu Đình cười mỉa mai. – Tuy nhiên tôi vẫn khuyên cô nên chọn tiền. Còn về Minh Vi, người phụ nữ của tôi, tôi tự biết cách bảo vệ, không cần cô phải bận tâm.
- Nếu anh có thể bảo vệ tốt, thì đâu có ngày hôm nay? – Tô Khả Tinh nhấn nút thang máy. – Hơn nữa, anh cũng biết Cố Thành Quân có ý với Chu Minh Vi, còn Chân Tích lâu nay vẫn nhất quyết không buông Cố Thành Quân. Tôi có cách làm cho Chân Tích với Cố Thành Quân quay về với nhau, giúp anh trừ được hậu họa.
Đường Hựu Đình cười giễu:
- Cô không mở một trung tâm môi giới hôn nhân thật là đáng tiếc.
Khóe môi Tô Khả Tinh giật giật. Cửa thang máy mở ra, cô ra bước vào trong, tay vẫn đung đưa chiếc lắc:
- Anh cứ từ từ suy nghĩ cho kĩ. Chiếc lắc này tôi tạm thời giữ giúp cho anh, anh đừng để tôi phải đợi quá lâu.
Đậu nành nóng, cháo thịt nạc lòng trắng trứng gà, quẩy, trứng luộc, thịt xông khói chiên, sữa bò, cháo hoa quả…
Minh Vi không đếm hết nổi. Mắt cô đờ ra nhìn người đàn ông đang bận rộn trong bếp, anh đang múc canh hạt sen ngân nhĩ trong nồi ra. Người đàn ông đó đeo tạp dề, tay áo xắn lên, mặc một bộ quần áo đơn giản ở nhà, trông hoàn toàn khác biệt với thân phận một ngôi sao lớn, thiên vương trên sân khấu âm nhạc hiện hành, một nam diễn viên nhiều triển vọng trong điện ảnh. Song nếu so với tiêu chuẩn làm một người chồng mẫu mực thì khoảng cách còn khá xa.
- Anh biết không. – Minh Vi nói một cách nhạt nhẽo. – Người ta thường nói, nếu một ngày kia người đàn ông của bạn đột nhiên giặt quần áo, nấu cơm, tặng bạn đồ trang sức, thì không phải vì anh ta bỗng nhiên yêu bạn hơn, mà chắc chắn vì anh ta đang muốn ngủ với một người đàn bà khác.
Đường Hựu Đình sém chút nữa đánh đổ muôi canh trong tay mình.
- Minh… Minh Vi…
- Anh làm gì mà nhiều thế? – Minh Vi hỏi
Đường Hựu Đình đặt chiếc bát xuống, vò vò đầu với vẻ hết sức trẻ con:
- Đậu nành với canh ngân nhĩ là do mẹ em làm, dì ấy đang vướng việc buôn bán ở cửa hàng nên đã đi rồi. Khi anh đến có mua thêm cháo vào quẩy, song nhớ ra em cần bồi bổ nên mới luộc cả trứng gà.
- Em vừa ở nhà giam ra, có phải đang ở cữ đâu. – Khóe miệng Minh Vi hơi cong lên.
- Nếu em không thích thì để anh dọn xuống. - Đường Hựu Đình hơi ấm ức.
- Thôi được rồi, không nên lãng phí. – Minh Vi ngồi xuống , không chờ Đường Hựu Đình đã tự mình múc một bát cháo thịt nạc.
Đường Hựu Đình đưa tay ra định lấy cho cô, song bị hẫng giữa không trung nên cuối cùng đành chậm chạp thu về.
Đường Hựu Đình hầu như không đụng đũa, chỉ ngồi lặng lẽ nhìn Minh Vi. Minh Vi ăn cháo xong, đưa tay lấy trứng gà. Đường Hựu Đình nhanh tay hơn, bóc một quả rồi đưa cho cô.
Minh Vi không thèm để ý, lấy một quả khác tự bóc.
Đường Hựu Đình cười cay đắng, đành ăn quả trứng đó.
Minh Vi đột nhiên hỏi:
- Tô Khả Tinh đã đến tìm anh chưa?
Đường Hựu Đình lập tức cảm thấy lòng đỏ quả trứng gà mình vừa nuốt vào biến thành một cục đá nghẹn ngay ở cổ. Anh phải uống nửa cốc sữa mới nuốt được nó xuống bụng. Cổ bị nghẹn phát đau, tự nhiên tim cũng đập thình thịch.
Minh Vi ngẩng đầu, rõ ràng ở gần nhau trong gang tấc, mà giống như họ đang xa cách cả một khoảng mênh mông.
- Anh không cần giải thích với em, em đều r