Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
luật sư đến nơi cô ta đã được đưa vào bệnh viện. Đi cùng với luật sư đến bệnh viện còn có cả một đám phóng viên, ai ai cũng như hổ đói. Các thông tin được cập nhật liên tục trên mạng, Cố Thành Quân chưa nhận được thông báo của luật sư, nhưng đã đọc được thông tin Chân Tích lên cơn nghiện ma túy trên mạng Internet.
Khi gọi điện cho Cố Thành Quân, Tôn Hiếu Thành chỉ hỏi một câu:
- Việc này anh có biết không?
Cố Thành Quân im lặng hồi lâu mới đáp:
- Tôi không biết cô ấy đã dùng trở lại. Tôi cũng đã cố gắng hết mức rồi.
Tôn Hiếu Thành lập tức tắt máy luôn.
Khi chuyến bay đưa Chân Tích về nước còn chưa hạ cánh, Tôn Hiếu Thành đã tuyên bố trên báo việc hủy bỏ hôn ước. Phóng viên đứng chen chân ở cửa ra máy bay chờ Chân Tích, song cô ta đã mua vé một chuyến bay khác, tạm thời lánh mặt đi. Cổ phiếu của Vĩnh Thành giảm một cách đáng sợ, suốt một thời gian mặt Cố Thành Quân lúc nào cũng nặng như chì.
Cùng thời điểm đó, Minh Vi kết thúc việc quay phim ở Nhật Bản, lặng lẽ trở về.
Cô về nhà trước, đưa quần ào và đồ mỹ phẩm mua được cho bà Vương, sau đó lái xe mang canh bà nấu đến cho Đường Hựu Đình. Hựu Đình không ở nhà, cô gọi điện đến thì Lưu Triệu bắt máy, nói là Đường Hựu Đình sẽ về muộn. Minh Vi đành cho canh vào tủ lạnh, sau đó viết một mẩu giấy nhắn lại.
Viết được hai chữ, cô chợt nghĩ đến hai chiếc hộp bị vứt vào thùng rác hôm đó, nên thôi không viết nữa. Giờ cô đã biết ai là người vứt chúng đi.
Quá nửa đêm Đường Hựu Đình mới lê tấm thân mệt nhoài về nhà. Đèn bật sáng lên, Minh Vi dụi mắt ngồi dậy trên sa-lông.
- Anh về rồi à? Mẹ em bảo mang một chút canh đến cho anh. Em hâm nóng lại cho anh nhé.
- Không cần đâu, muộn thế này rồi. - Đường Hựu Đình giữ cô lại. - Người anh toàn mồ hôi, muốn tắm một chút. Ngoan nào, đến đây bóp lưng cho anh đi.
Minh Vi cười đấm Đường Hựu Đình một cái nhưng vẫn đi vào nhà tắm mở nước cho anh. Đường Hựu Đình ngâm mình trong bồn tắm, còn Minh Vi ngồi trên chiếc ghế nhỏ gội đầu cho anh.
- Ở Nhật Bản có vui không?
- Cũng khá vui. Vai diễn của em cũng không nặng. Bọn họ trang điểm cho em thành geisha tuyệt đẹp, chỉ có khi mặc quần áo thì khổ quá. Phải rồi, lần này em gặp đạo diễn người Nhật Okada, trong tay ông ấy đang có một kịch bản rất tuyệt, một bộ phim về gián điệp kinh tế, ông ta hỏi em có hứng thú không.
- Nhân vật nữ chính à?
- Vâng.
- Vậy nhận lời ngay đi. Khoan đã, nhân vật nam chính là ai?
- Em nói, nếu có thể mời được Masaharu Fukuyama thì tốt. Em rất thích anh ấy.
- Đừng có mơ. - Đường Hựu Đình lấy bọt xà phòng trong bồn tắm quệt lên mũi Minh Vi.
- Anh thật đáng ghét. - Minh Vi đánh cho Đường Hựu Đình một cái rồi quay người đi lau mặt. Đường Hựu Đình nhổm dậy khỏi bồn tắm, túm ngay lấy eo lưng Minh Vi rồi kéo cô vào trong.
Khi Minh Vi tỉnh dậy, trời đã sáng bạch. Một cơ thể ấm áp vẫn đang ôm lấy cô từ phía sau bằng hai cánh tay chắc chắn. Hơi thở của anh phả lên gáy cô nhồn nhột.
Minh Vi khẽ khàng dịch chuyển nhưng Đường Hựu Đình lập tức tỉnh dậy ngay. Hôm nay hai người cũng không có việc gì, thế nên chỉ nằm trên giường giết thời gian. Minh Vi đun nóng đồ ăn, sau đó ngồi cùng anh trên giường thưởng thức, sau nữa lại cùng xuống thảm ngồi xem ti vi.
Kênh đó đang chiếu phim “Thỏa thuận hạnh phúc”, nhân vật nam chính vừa được người bạn gái cũ cải tạo một chặp, từ một người đàn ông chỉ biết chúi mũi vào máy móc, quanh quẩn ở nhà, đã trở thành một người đàn ông sáng đẹp long lanh, khiến những người xung quanh phải tròn xoe mắt. Nhân vật nữ chính khi đó đang trong tâm trạng rối bời, nên nhân vật nam chính nhân cơ hội đó đến động viên an ủi.
Cả hai xem tới đây đều không hẹn nhưng cùng liên tưởng đến tình trạng hiện tại của mình, nên cũng hơi khó chịu. Đường Hựu Đình bật sang kênh khác, thấy một bầy dê rừng đang có cuộc thiên di lớn trên thảo nguyên.
- Kể em nghe về mẹ anh đi. - Minh Vi đột nhiên nói. - Từ trước đến nay anh chưa từng nhắc đến bà, có phải vì có chuyện gì cấm kị không?
- Trước kia cũng có một chút, nhưng hiện giờ anh cũng đã nghĩ thông. - Đường Hựu Đình nói. - Tên mẹ anh chắc chắn em đã từng nghe đến, tuy nhiên không nhiều người biết đó là mẹ anh. Diệp Bích Dao, em có biết không?
Minh Vi thốt lên:
- Diệp Bích Dao? Là nữ ca sĩ nổi tiếng đó? Người hát bài “Ánh mặt trời trên dòng sông xuân” có đúng không? Là mẹ anh sao?
Đường Hựu Đình mỉm cười nhìn Minh Vi.
Mãi lâu sau Minh Vi cũng chưa có phản ứng gì. Diệp Bích Dao là một ca sĩ vô cùng nổi tiếng thời bố mẹ cô, trông ngoại hình xinh đẹp, giọng hát làm rung động lòng người, chỉ tiếc là hồng nhan bạc mệnh, đã qua đời từ khi còn khá trẻ. Cô ấy lại chính là mẹ của Đường Hựu Đình? Hóa ra ngoại hình và cả giọng hát của Đường Hựu Đình là di truyền từ mẹ.
- Chuyện của mẹ anh rất phức tạp, anh chưa từng công bố ra với bên ngoài, cũng không muốn vì anh mà mẹ anh bị người ta bàn tán đến, muốn để cho bà ấy được yên giấc ngàn thu.
- Khi mẹ anh mất anh cũng đang còn rất nhỏ đúng không?
- Hồi đó anh mới học lớp sáu. - Đường Hựu Đình nh