Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.
h ảnh từ kiếp trước. Một nhan sắc bình thường, vóc dáng trung bình, vẫn khuôn mặt trắng nhợt đó và ánh mắt vô hồn.
Dù cô đã được tái sinh sau khi chết, trở nên vô cùng xinh đẹp, đạt được nhiều thành công lớn, nhưng giờ đây, nếu xét về phương diện tình cảm, vẫn thất bại thảm hại.
Có người đẩy cửa bước vào. Minh Vi cúi đầu xuống, đẩy cửa đi ra.
Đường Hựu Đình đứng tựa lưng vào tường hành lang bên ngoài, dường như đang nghĩ ngợi điều gì. Minh Vi vội vàng nhìn tránh đi nơi khác, đi lướt qua anh ra phía bên ngoài, song Đường Hựu Đình đi theo giữ chặt lấy cánh tay cô rồi kéo quay trở lại.
Minh Vi đi giày cao gót nên mất thăng bằng, ngã vào lòng Đường Hựu Đình. Vòm ngực anh vẫn rộng rãi và vững chắc như trong trí nhớ của cô, vừa chạm vào đó cô đã đờ cả người, mất một lát mới nhớ là phải đẩy anh ra.
Đường Hựu Đình buông Minh Vi ra một cách hết sức tự nhiên. Minh Vi loạng choạng lùi về sau vài bước tựa vào mặt tường đối diện. Tóc cô sổ tung ra rũ xuống hai bên khuôn mặt. Đôi môi đỏ rực khiến cho khuôn mặt càng nhợt nhạt hơn.
Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi từ trên xuống dưới, từ khuôn mặt đến chiếc áo dài xường xám mà cô đang mặc, từ đôi môi tươi mọng đến cơ lưng nhỏ nhắn của cô. Một nụ cười chế giễu hiện ra:
- Em cũng vẫn biết cách làm vừa lòng người khác như trước nhỉ. Hôm nay mặc bộ váy này là dành riêng cho Tôn Hiếu Thành đúng không? Cố Thành Quân đang làm gì vậy? Anh ta để cho em hẹn hò với Tôn Hiếu Thành thế hả?
Lời nói của anh như từng cái tát tát thẳng lên mặt Minh Vi. Mặt cô dần dần đỏ lựng, giận tới mức hai vai run rẩy:
- Em mặc quần áo gì, ăn cơm với ai thì liên quan gì đến anh? Em không hề hỏi han đến cuộc sống của anh, anh cũng đừng có hỏi đến cuộc sống riêng của em. Dù em có ăn cơm với tất cả đàn ông ở thành phố này cũng không đến lượt anh quản lý.
Đường Hựu Đình cười nhạt:
- Phải, liên quan gì đến tôi chứ? Cô Chu Minh Vi hiện giờ là ngôi sao hàng đầu, một ứng cử viên hàng đầu của chiếc ghế ảnh hậu, tất cả các đàn ông độc thân trên đất nước này đều lao đến kia mà. Hơn nữa việc cô đang qua lại với Cố Thành Quân mà vẫn giao du với Tôn Hiếu Thành cũng là phong cách bình thường có đúng không? Hai người bọn họ còn chẳng quan tâm, tôi lo lắng làm gì chứ? Dù sao cô làm vậy cũng thành thục rồi mà…
Minh Vi dang thẳng tay lên tát cho Đường Hựu Đình một cái, cắt ngang lời nói của anh.
Mặt Đường Hựu Đình lật sang một bên, ánh mắt dần dần trở nên ảm đạm, hệt như bóng tối đang bao trùm bên ngoài. Minh Vi hít sâu một hơi, mãi lâu sau mới nói:
- Dừng lại đúng lúc đi, Đường Hựu Đình. Chúng ta chia tay một cách đường hoàng, anh đừng có đợi bao nhiêu lâu như vậy mới quay đầu lại nói những điều vô nghĩa đó. Đừng có khiến quan hệ của chúng ta kết thúc một cách thảm hại như vậy.
Cô siết chặt nắm tay rồi quay người đi ra khỏi hành lang. Đường Hựu Đình đi theo giữ chặt tay cô lại rồi ép sát vào tường, sau đó đôi môi nóng bỏng hôn ghì lấy.
Đường Hựu Đình ra sức sục sạo, công thành chiếm đất, ngấu nghiến môi cô, quấn lấy lưỡi cô. Minh Vi bị ép phải đón nhận, không khí bên trong phổi dần dần bị hút ra từng chút một, cô thấy đầu óc quay cuồng, đầu gối nhũn cả ra. Đường Hựu Đình ôm lấy cơ lưng cô, cơ thể hai người dính sát vào nhau không còn một kẽ hở nào. Cái ôm đó ghì chặt biết bao, dường như anh muốn gắn kết luôn cơ thể cô vào cơ thể mình vậy. Minh Vi không đủ sức để chống cự, cũng không muốn chống cự. Khi đó cô mới nhận ra mình đã nhớ đôi tay đó, nhớ vòm ngực đó, nhớ cái ôm đó, nhớ cả nụ hôn điên cuồng đó tới mức nào.
Khi Đường Hựu Đình buông tay ra, cả hai đều thở gấp. Không khí lạnh ùa vào phổi khiến thần trí đang mê loạn của cô trở nên tỉnh táo hơn.
Minh Vi nghiến răng đẩy Đường Hựu Đình ra:
- Anh đang làm gì vậy?
Đường Hựu Đình lau môi, cười nhạt:
- Sao vừa rồi em không đẩy tôi ra?
- Đừng tìm cách quấy rối em nữa, Hựu Đình. – Minh Vi lắc đầu. – Em không muốn “lộn xộn” với anh. Bông hoa bách hợp bên ngoài kia mới xứng đáng với anh, đẹp đẽ và thuần khiết, lại môn đăng hộ đối.
- Em đang làm bà mối cho bạn trai cũ đấy à?
- Chẳng qua em chỉ nói ra sự thật thôi. – Minh Vi nhặt chiếc túi rơi dưới đất lên, quay người đi vào trong phòng rửa tay.
- Em thực sự có thể quên anh hay sao, Minh Vi?
Bước chân cô ngập ngừng dừng lại:
- Không thử làm sao biết được.
Minh Vi trang điểm lại xong mới quay về bàn ăn. Tôn Hiếu Thành vừa kể xong một chuyện cười, Đinh Hàm Ngọc và Đường Hựu Đình đều đang cười nghiêng ngả. Minh Vi ngồi xuống cũng cười theo, cười một cách hết sức thoải mái tự nhiên. Cô là một diễn viên, việc cười vui vẻ như vậy đối với cô quá dễ dàng. Bữa cơm tối đã kết thúc trong không khí ngập tràn niềm vui như vậy.
Ai là của ai?
Sau đó không lâu là đến lễ trao giải thưởng truyền hình hàng năm. “Bạch lộ” được đề cử một loạt giải thưởng. Minh Vi và Cố Thành Quân khoác tay nhau bước lên thảm đỏ.
Khi Minh Vi mặc một chiếc váy dài màu tím chàm, đeo đồ trang sức kim cương bước x