Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
?
- Phải.
- Sau khi Thừa Trác qua đời, cô vẫn vứt bỏ Hựu Đình lại để đi Mỹ sao? Bạn bè thân kiểu gì vậy?
Đôi mắt đẹp của Đinh Hàm Ngọc mở to hết cỡ, cô vội vàng giải thích:
- Tôi cũng không muốn vậy, nhưng bố tôi nhất quyết đưa đi. Ông ấy không muốn chuyện của Thừa Trác ảnh hưởng đến tôi. Hơn nữa Hựu Đình là đàn ông, anh ấy sẽ chống đỡ được. Tôi thấy bây giờ anh ấy đã trở lại rất tốt rồi. Chắc là nhờ công của chị.
- Cám ơn, tôi không dám nhận công lao. – Minh Vi cười khinh khinh. – Tôi không phải đương sự nên không đủ tư cách chỉ trích cô. Nhưng nếu bạn thân của tôi gặp phải một chuyện như vậy, bất luận thế nào tôi cũng sẽ ở lại bên anh ấy, để giúp đỡ anh ấy, cùng anh ấy vượt qua giai đoạn khó khăn. Không chỉ anh ấy cần tôi, mà trái lại, tôi cũng cần anh ấy, có đúng không?
Đinh Hàm Ngọc bối rối không biết phải trả lời thế nào, đành cúi đầu khóc tiếp. Thấy Đinh Hàm Ngọc khóc lóc như vậy, Minh Vi hết sức khó chịu, nhưng cô không tiện bỏ đi ngay lúc đó. Nếu sớm biết thế này, chắc chắn cô không thừa hơi đi trách móc cô ta làm gì. Bông bách hợp này được trồng trong nhà kính, quanh năm ấm áp nên chưa từng biết đến gió táp mưa sa, chuyện lớn nhất trong thiên hạ chắc cũng chỉ là cân nặng tăng hay giảm, hoặc người mình yêu không yêu mình mà thôi. Cô ta gọi riêng Minh Vi ra đây nói chuyện hóa ra là để chứng thực việc quan hệ giữa Minh Vi và Đường Hựu Đình đã chấm dứt hoàn toàn. Đáng lẽ Minh Vi nên làm thỏa mãn trí tò mò của cô ta, nói rõ ra mọi chuyện thì vui vẻ ngay chứ có gì.
Giờ đây Đinh Hàm Ngọc lại bày đặt khóc lóc thế này, nước mắt nước mũi dính lèm nhèm, Minh Vi đúng hối không kịp. Đường Hựu Đình cũng thật là, trong thiên hạ đầy đàn bà con gái không kiếm ai, lại vớ đúng cô công chúa này? Cô không tin với tính cách đó của Đường Hựu Đình lại có thể kiên nhẫn vỗ về một Đinh Hàm Ngọc thế này.
- Sao vậy? – Giọng Đường Hựu Đình chợt vang lên, khiến Minh Vi thoạt tiên còn tưởng ảo giác xuất hiện trong đầu mình. Cho tới lúc trông thấy người đàn ông đó đi đến cúi người xuống vỗ về Đinh Hàm Ngọc, cô mới bừng tỉnh ra. Đúng là Đường Hựu Đình.
Nước mắt của Đinh Hàm Ngọc quả thật lợi hại, chỉ chốc lát đã gọi được người đến nơi.
- Sao lại khóc tới mức này? Cô ấy làm sao vậy? – Đường Hựu Đình ngẩng đầu lên hỏi Minh Vi.
Minh Vi thấy ngứa mắt bèn nối cáu:
- Làm sao tôi biết được?
- Đừng trách chị ấy. – Đinh Hàm Ngọc đưa tay lên lau nước mắt, cố kiềm chế cảm xúc lại. – Là vì bọn em nhắc đến Thừa Trác thôi. Chị Minh Vi trách em hồi đó bỏ rơi anh lại để đi Mỹ. Em thấy hối hận quá nên mới…
Đường Hựu Đình giận dữ quát lên với Minh Vi:
- Đang yên lành tự dưng nhắc đến Thừa Trác làm gì?
Minh Vi bị nộ khí của Đường Hựu Đình làm cho sém chút nữa ngã ngửa, hệt như bị người ta đấm thẳng một phát vào mặt, đờ ra một lúc mới nói thành lời:
- Thừa Trác thì làm sao mà không nhắc đến được?
Huống hồ rõ ràng là Đinh Hàm Ngọc nhắc đến Triệu Thừa Trác trước, không phải cô. Cô làm sao biết Triệu Thừa Trác vốn trước đây vẫn có thể nhắc tới, giờ đột nhiên lại trở thành vùng cấm không thể chạm vào?
- Thực sự không phải lỗi của chị Minh Vi. – Đinh Hàm Ngọc tiếp tục khóc hu hu lên. – Là lỗi của em. Hồi đó em không nên bỏ anh lại để đi Mỹ.
- Không phải lỗi của em mà. Anh có trách gì em đâu.
- Nhưng mà chị Minh Vi nói em không xứng là bạn thân,
Minh Vi bật ra một tiếng cười khô khốc.
Cô đã đánh giá thấp bông bách hợp này. Đây rõ ràng là một bông hồng trắng đầy gai. Cứ lẳng lặng đâm cho tình địch trước đây một mũi dao nhọn hoắt, thấy máu liền rút ngay về. Minh Vi trở tay không kịp, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ.
Đáng lẽ cô không nên nhận lời đến cuộc hẹn này. Đúng là đi sai một bước thành ra sai vạn dặm.
Đường Hựu Đình quả nhiên trợn mắt lên nhìn Minh Vi hung dữ hệt như con thú mẹ thấy con mình bị đánh, sau đó truy hỏi cô dồn dập.
- Cô thì biết cái gì? Cô có tư cách gì mà khua chân múa tay ở đây? Cô không quen Triệu Thừa Trác, cũng không hề biết toàn bộ câu chuyện đó. Hàm Ngọc cũng đã vượt qua chuyện đó chẳng dễ dàng gì. Cô dựa vào đâu trách móc cô ấy…
Minh Vi nhìn vẻ mặt giận dữ của anh, nhìn đôi môi mở ra đóng lại liên tục của anh, còn những lời anh nói cô không hề nghe lọt được một chữ nào.
Đây có lẽ là ví dụ thích hợp nhất về chuyện đang yêu trở mặt thành thù. Người đàn ông đứng trước mặt cô từng dùng đôi môi đó hôn cô nồng nhiệt, từng nói vào tai cô biết bao nhiêu những lời tình tứ rung động lòng người. Giờ đây anh ta đang dùng chính nó để chỉ trích cô. Đôi môi mà cô đã từng hôn không biết bao nhiêu lần đó giờ đây đang thốt ra những từ ngữ lạnh lẽo vô tình, mỗi từ đều là một mũi dao chém lên cơ thể cô, khiến cô thương tích đầy mình, máu chảy thành sông.
- Anh nói đã đủ chưa? – Minh Vi khẽ khàng lên tiếng.
Đường Hựu Đình nghiến răng, cơ mặt co rút lại. Nhìn vẻ thản nhiên trên khuôn mặt Minh Vi, anh càng giận dữ hơn. Anh hận sự bình thản của cô, hận cô luôn coi mọi chuyện chẳng là gì, hận cô rõ ràng chủ động chia tay với anh nhưng ba lần bảy lượt trở lại tron