Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.
ứ phòng nào của căn nhà.
Đánh mất
Minh Vi lái xe đến trước khu đô thị rồi xuống xe đi bộ vào trong. Nhân viên gác cổng nhận ra cô bèn ngượng nghịu xin chữ ký. Được Minh Vi ký cho hai tấm, anh ta hào phóng mở cổng cho cô vào.
Minh Vi đi tới trước khu chung cư của Đường Hựu Đình. Cửa vào có khóa cài mật khẩu nên cô không vào được. Tay cô ngập ngừng ở nút chuông phía trên bảng ghi số nhà Đường Hựu Đình một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhấn vào đó.
Trong lòng Minh Vi tự giễu cợt mình: Chu Minh Vi, có cộng cả đời mày vào cũng vẫn không rẻ rúng tới mức như lúc này. Nhưng như vậy có làm sao? Dù có mất mặt cũng phải cố gắng một lần cuối cùng, chính là để cho bản thân mình sau này khi nghĩ lại sẽ không phải hối hận nữa.
Cô lấy điện thoại ra, bấm số của Hựu Đình, vẫn còn sớm thế này, chắc anh chưa dậy. Tuy nhiên cô rất vui lòng được đánh thức anh.
Cánh cửa sảnh tầng một bỗng mở ra, Đường Hựu Đình đứng đó với sắc mặt nặng nề.
Không khí ấm áp bên trong tòa nhà xộc vào mũi làm Minh Vi hắt hơi một cái. Tuyết trên đầu đã tan thành nước, chảy xuống cổ. Cái lạnh khiến cô rùng mình.
Đường Hựu Đình đưa Minh Vi vào trong góc cầu thang vắng vẻ, sau đó đóng cửa lại.
- Nói đi, có chuyện gì?
Lại là cầu thang. Khi bọn họ quyết định những chuyện lớn, đều chạm mặt nhau ở cầu thang, lén lén lút lút hệt như truyền tin tình báo của tổ chức ngầm, lại cũng giống như yêu đương vụng trộm. Tình yêu đó bắt đầu đã không lấy gì làm sáng sủa, thảo nào hôm nay mới chết thê thảm.
Minh Vi cố gắng kéo dài những phút hấp hối sau cùng, quyết định đánh canh bạc cuối cùng. Nếu có chết, cũng phải chết một cách đơn giản và thoải mái, dứt khoát cắt đứt ngay những sự nhớ thương sau này, có như vậy mới nhẹ nhàng bắt đầu làm người lại được.
Cô đứng tựa lưng vào tay vịn cầu thang, nhìn Đường Hựu Đình bằng ánh mắt mềm dịu. Anh mặc một chiếc áo len dày, bên trong lộ ra cổ áo ngủ. Tóc sau gáy anh hơi vểnh lên, trên má vẫn còn vết lằn khi nằm ngủ. Minh Vi rất muốn được đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt anh, song cô biết anh sẽ không vui, thế nên đành kiềm chế bản thân mình lại.
- Đánh thức anh dậy phải không?
- Cũng không hẳn. Vừa dậy rồi, đang làm bữa sáng. - Đường Hựu Đình nói. - Chẳng phải em tìm anh có việc gì à?
Ngữ điệu xa cách của anh khiến Minh Vi thấy sống lưng mình lạnh buốt. Cô cố gắng xốc lại tinh thần, mỉm cười:
- Hựu Đình, em muốn được bắt đầu lại với anh.
Đường Hựu Đình lẳng lặng nhìn cô. Mãi lâu sau anh mới nói:
- Hồi trước chính là em muốn chia tay với anh.
Minh Vi cười khô khốc, bướng bỉnh nói:
- Em hối hận rồi.
- Em hối hận rồi. - Đường Hựu Đình lặp lại lời cô nói bằng giọng điệu quái đản. - Em hối hận rồi ư. Hóa ra em đã hối hận rồi. Thế nhưng Minh Vi ạ, việc em hối hận có liên quan gì đến anh?
Minh Vi cảm thấy đau đớn như có vạn ngàn mũi dao xuyên vào cơ thể. Toàn thân cô run bắn lên, không còn sức để nhìn thẳng vào Đường Hựu Đình nữa.
- Em đến đây là để cầu xin anh hãy thay đổi suy nghĩ, Hựu Đình.
- Em như vậy là làm sao hả? - Đường Hựu Đình bật cười. - Em muốn chia tay, anh đã ngoan ngoãn ra đi. Em muốn tái hợp, muốn anh quay lại hay sao? Anh là người máy? Hay là con chó em nuôi?
- Hựu Đình, em không đến đây để cãi nhau với anh. - Giọng Minh Vi nghe như người bị hụt hơi, nhẹ bỗng như một cánh diều phiêu bồng trên không có thể đứt dây bay đi bất cứ lúc nào. - Anh giận em, em có thể hiểu được. Nhưng chuyện xảy ra khi đó quả thực em có nỗi khổ riêng.
- Vậy em nói đi! - Đường Hựu Đình cất cao giọng. Trong mắt anh đầy những tia máu, sắc mặt xám xanh, nhìn thẳng vào cô trông hung dữ hệt như con mãnh thú đang giơ móng vuốt, chuẩn bị lao tới phanh thấy xé xác con mồi trước mặt.
Minh Vi thẫn thờ nhìn anh, lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi. Người đàn ông này hận cô, chán ghét và thù hận. Dù anh rất yêu cô, nhưng sự bài xích và chống đối còn lớn hơn. Cô đã không còn chạm được tới trái tim anh nữa. Giờ cô có nói gì, có làm gì, trong con mắt của anh đều là sai trái hết.
Song Minh Vi vẫn cố gắng trụ vững, nói từng lời một:
- Em mang ơn chị Trương Minh Vi. Khi chị ấy còn sống, Cố Thành Quân đã ngoại tình khiến cho chị ấy phát bệnh mà chết. Thế nên em luôn có ý báo thù Cố Thành Quân...
Trong đôi mắt Đường Hựu Đình tràn đầy sự kinh ngạc và thiếu kiên nhẫn:
- Dù đó là sự thật thì tại sao đến tận giờ em mới nói cho anh biết? Được, coi như hồi đó anh đã hiểu lầm em, nhưng vì sao khi đó em lại có thể nói lời chia tay với anh dễ dàng như vậy, sau đó vứt anh sang một bên?
- Không phải vậy. - Nước mắt bắt đầu trào ra khỏi mắt Minh Vi. - Sau lần đó ngày nào em cũng vô cùng đau khổ, em đều rất nhớ anh. Nhưng vì sự tự tôn của bản thân nên em mới cố ép mình không liên lạc với anh.
Đường Hựu Đình nghiến răng:
- Em chỉ thấy sự tự tôn của mình, vậy còn anh? Tất cả đều phải chiều theo quy tắc của em sao? Anh là con rối bị em giữ trong tay để chơi có phải không?
- Sao anh có thể nói như vậy. - Minh Vi ra