Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
sức lắc đầu. - Việc em đến tìm anh lúc này chẳng phải đã nói rõ tất cả?
- Điều đó chỉ có thể nói lên rằng em vẫn đang kiểm soát anh thôi, Minh Vi ạ.
Câu nói đó lạnh lùng tàn khốc biết bao.
Hai đầu gối Minh Vi nhũn ra, cô ngồi thụp xuống đất. Dường như sức lực toàn thân cô đã dùng vào việc khóc, nên không còn sức để nói gì nữa.
- Em đừng như vậy, Minh Vi. - Đường Hựu Đình cúi đầu xuống nhìn cô, nghe giọng nói đầy buồn thương. - Anh không phải là một con vật cưng để em đuổi thì đi, em vòi thì đến. Anh cũng có sự tự tôn, cũng có tình cảm của bản thân mình. Hồi đó khi em nói chia tay, anh cũng đã từng cầu xin em. Sau khi chia tay anh không đau khổ hay sao? Em có biết anh đã phải dùng đến một nghị lực lớn tới mức nào để có thể đối mặt nói chuyện với em như bây giờ không? Minh Vi, em có biết anh đã lái xe tới nhà em bao nhiêu lần, cầm điện thoại trong tay nhưng không dám gọi cho em không? Còn em thì sao? Em vui vẻ sánh đôi với Cố Thành Quân đến khắp mọi nơi. Em có biết khi anh nhìn thấy em và anh ta như vậy, anh đã muốn túm lấy em rồi nhốt em vào một căn phòng, nhốt em trong đó cả đời đến thế nào không? Em có biết không?
- Vậy anh nhốt vào đi. - Minh Vi mở linh hồn mình ra hệt như một kẻ tử vì đạo. - Con người em ở đây, anh nhốt em vào đi, nhốt em đến lúc chết đi.
Đường Hựu Đình mệt mỏi nhìn cô, lắc đầu:
- Anh đã có người khác rồi, Minh Vi. Em cũng gặp Hàm Ngọc rồi.
- Em không tin điều đó. - Minh Vi nói. - Anh đang giận em nên mới lấy cô ấy ra làm tấm bình phong.
- Tùy em tin hay không. - Đường Hựu Đình đáp. - Cứ coi như không có cô ấy đi, anh cũng có thể tìm được người phụ nữ khác. Không phải không có em thì anh không sống được.
Không phải không có em thì anh không sống được.
Câu nói ngắn ngủi đó như một viên đạn xuyên thẳng vào ngực Minh Vi. Cô đau tới mức lắp ba lắp bắp:
- Anh làm em tổn thương như vậy anh có thấy thoải mái không? Nhìn em đau khổ như vậy anh vui lắm có phải không?
- Anh không vui. - Đường Hựu Đình cười nhưng trông còn tệ hơn khóc. - Nhưng đây là bản năng sống của anh. Anh không thể chết trong tay em được.
Tình yêu sâu sắc đã từng kết nối hai người lại với nhau, gắn kết không rời. Nhưng một khi đã phân định, nó cũng giống như tuyết tan, như máu thịt đã tách ra khỏi cơ thể, đau thấu tim gan.
- Anh đã trải qua bao nhiêu sự tan tan hợp hợp, giờ đây anh thấy mệt mỏi rồi, không muốn tiếp tục cái tình yêu chỉ gây đau khổ đó với em nữa. Anh muốn được ở bên cạnh một người thân quen như Hàm Ngọc, sống thanh thản và bình ổn. Người anh cần là một người chắc chắn, một người không đòi rời xa anh. Em có hiểu không?
Minh Vi ngừng khóc, song nước mắt vẫn chưa ngừng rơi. Cô nhìn chăm chú vào vũng nước dưới sàn, ngạc nhiên vì thấy mình có nhiều nước mắt đến vậy. Dường như linh hồn của cô cũng đã tan thành nước mắt, cứ thế trôi ra ngoài.
Cô nghe thấy Đường Hựu Đình nói:
- Anh không thể yêu em nữa rồi.
Minh Vi ngồi im dưới đất không có phản ứng gì. Đường Hựu Đình hít sâu một hơi, lấy hết sức mới có thể ép mình quay người đi khỏi đó.
Chân anh đột nhiên bị giữ lại.
Minh Vi ngẩng đầu lên, nhìn anh với khuôn mặt trắng nhợt, khẽ khẩn cầu:
- Lần cuối cùng thôi, em cầu xin anh. Lần cuối cùng thôi...
Tay Đường Hựu Đình siết chặt lại, run bắn lên. Trong miệng anh phảng phất mùi máu tanh, dường như phải mất cả một thế kỷ anh mới có thể cất lời:
- Tất cả kết thúc rồi, Minh Vi.
Cố Thành Quân vội vàng phanh xe, dừng lại bên đường. Chiếc xe của Minh Vi cũng đang đậu ngay ở đó, không sai.
Anh nhảy xuống xe, sải bước đi về cổng khu đô thị. Hai nhân viên bảo vệ đang khoái chí xem chữ ký của Chu Minh Vi, ngẩng đầu lên nhìn thấy Cố Thành Quân, giật thót mình.
- Xin hỏi có phải cô Chu Minh Vi vừa qua đây không?
Anh chàng bảo vệ đờ đẫn gật đầu.
- Cô ấy nói đến gặp bạn, nên chúng tôi cho vào rồi.
- Cô ấy đi đến khu nhà nào?
- À, là khu số bốn.
Cố Thành Quân lao vào như một cơn gió. Anh tìm khắp một vòng bên dưới tầng nhưng không thấy bóng dáng Minh Vi đâu, may có người đi ra nên anh lách được ngay vào trong sảnh, nhưng cũng không thấy cô. Anh bấm máy gọi vào số điện thoại của Minh Vi, trong đó chỉ có giọng cô gái ở tổng đài thông báo chủ thuê bao đã tắt máy. Cố Thành Quân cố nhẫn nhịn bấm số máy của Đường Hựu Đình.
- Minh Vi à? - Đường Hựu Đình đặt chiếc thìa trong tay xuống. - Cô ấy vừa mới qua đây.
- Cô ấy không ở chỗ cậu sao? - Cố Thành Quân thấp giọng hỏi.
- Chắc cô ấy đã về rồi. - Kiểu hỏi chất vấn của Cố Thành Quân khiến cho Đường Hựu Đình không vui, mày cau lại.
- Chu Minh Vi lại làm sao thế? - Đinh Hàm Ngọc oán trách hỏi anh.
Cố Thành Quân nghe thấy giọng nữ trong điện thoại, hừ một tiếng:
- Xe của cô ấy vẫn đang đỗ bên ngoài, không thấy người đâu. Tôi cũng không tìm thấy cô ấy. Nhưng thôi cậu có việc rồi thì thôi. Tôi sẽ đi tìm lại.
Đường Hựu Đình nghe thấy âm thanh tút dài trong điện thoại, bỗng thấy lo lắng trong lòng. Anh bấm số máy của Minh Vi, chỉ có âm báo bận khiến sắc mặt anh trở nên u ám.
- Anh sao