XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2442 lượt.

êm một chiếc khăn quàng cổ nữa không?
-Không phải tôi đi ăn trộm khoai lang. –Đường Hựu Đình hung hăng.
-Chỉ hỏi một tiếng thôi mà. –Minh Vi lầm bầm.
Trường cũ không có mấy thay đổi, khu chung cư có tuổi đời khá lâu của giáo viên vẫn y như trước, các quán hàng nhỏ ở tầng một hẳn đã đổi mấy lần chủ, song không khác nhiều so với khi Minh Vi còn học. Các cặp đôi vẫn ngồi đối diện trong quán trà sửa cùng uống chung một cốc, tình ý tràn trề. Trong quán lẩu đông nghịt sinh viên. Cửa hiệu sách báo năm xưa đxa trở thành một quán cà phê, sạp hoa quả và cửa hàng ăn nhanh đối diện vẫn còn ở đó.
Đường Hựu Đình và Minh Vi chọn một chiếc bàn nhỏ trong góc quán lẩu lấy đậu phụ chua. Minh Vi không đợi Đường Hựu Đình lên tiếng, đã nói với nhân viên chạy bàn trong quán:
-Cho một nồi lẩu trắng, một đĩa váng đậu, một đĩa rong biển, hai đĩa thịt nạc vai giòn.
-Xem chừng cô cũng thường đến đây. –Đường Hựu Đình nói.
-Đúng vậy, lúc trước tôi thường đến đây với bạn. Ở đây vừa rẻ vừa tiện lại vệ sinh sạch sẽ.
Ngày đó, lúc Minh Vi còn đi học đại học, quán lẩu đậu phụ này mới chỉ là một quán nhỏ vỉa hè. Khi gia đình gặp nạn, Cố thành Quân thực sự rất khó khăn, bở vậy Minh Vi thường xuyên nhờ anh làm việc này việc nọ, lúc xong đều lấy danh nghĩa cảm ơn để mời cơm.
Cố thành Quân vốn là người tự trọng, không bao giờ chấp nhận đến các quán hạng sang, chỉ đồng ý ăn ở quán lẩu nhỏ này. Trước khi gặp Cố Thành Quân, Minh Vi đã bao giờ biết đến cái quán nhỏ xíu nhếch nhác ven đường đó, song vì người mình yêu thương nên chuyện hig cũng không ngại.
Nhớ lần đầu tiên đến ăn tại quán lẩu, Minh Vi còn mang sẵn theo giấy khử trùng, lau sạch một lượt tất cả bát đũa, sau đó mới đưa cho Cố Thành Quân. Thành Quân cười giễu cợt, song không nói gì. Minh Vi lo Thành Quân bình thường ăn uống không được tốt nên lần nào cũng gọi một đống đồ ăn. Lần nào cũng vậy, Cố thành Quân không bao giờ để thừa mà cố gắng ăn hết mọi thứ. Minh Vi chìm ngập tong niềm vui sướng được chăm sóc cho Thành Quân nên hoàn toàn không nhận ra sự miễn cường của anh.
Bây giờ nhớ lại, thấy Cố thành Quân vốn sinh ra trong gia đình trung lưu, chắc cũng rất coi thường những quán ăn vỉa hè như vậy. Anh chọn một chỗ như vậy thực ra lè để Minh Vi thôi không quấy rầy mình nữa. Tiếc rằng Minh vi cô là người không pahir cứ thấy khó là bỏ, quyết làm bằng được. Cố Thành Quân bị cô bám như keo, rũ ra không nổi, đành phải chấp nhận.
Còn Chân Tích xinh đẹp, thanh nhã chính là đại diện cho cuộc sống quý tộc và tinh tế từng có của Cố Thành Quân, thứ mà Minh Vi, vốn sinh ra trong một gia đình giàu mới nổi không thể nào so sánh được. Cố thành Quân đương nhiên quyến luyến, khó lòng dứt ra.
-Ôi trời, mau xem kìa, Đường Hựu Đình đấy.
Tiếng kêu cố nén sự hào hứng của một cô gái cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Vi.
Mấy cô bé trông dáng vẻ học sinh ngồi bà bên cạnh đã nhận ra Đường Hựu Đình, bắt đầu bàn tán đầy phấn khích.
-Đúng là anh ấy rồi! Người thật đẹp trai quá!
-Anh ấy đến cả đây ăn nữa?
-Sao lại có người con trai đẹp tới mức như vậy?
Đám con gái nói cười khúc khích, một cô bé bạo dạn hơn chút còn nâng cao âm lượng, nói với Đường Hựu Đình:
-Hựu Đình, single mới của anh hay lắm, bọn em đang chờ album mới nữa.
Đường Hựu Đình bỏ cặp kính râm xuống, mỉm cười vẫy tay với bọn họ, khiến các cô gái trẻ kêu ré lên phấn khích.
Đường Hựu Đình vốn không bao giờ “giữ giá” với các fan của mình. Có người ngồi bên cạnh rút máy ảnh ra chụp ảnh, anh cũng không ngăn cản. Trái lại, Minh Vi vội vàng cúi đầu xuống, tránh không để bị lọt vào ống kính. Đúng như Đường Hựu Đình đã nói, anh không sợ những tin đồn này nọ, nhưng cô không muốn bị mang tiếng là bợ đỡ người nổi danh.
Cử chỉ mất tự nhiên của Minh Vi lập tức lọt vào mắt Đường Hựu ĐÌnh. Anh nhìn cô, sau đó quay đầu nói với nam sinh vừa chụp ảnh:
-Đây là trợ lý của tôi, nếu các bạn úp ảnh lên mạng, xin hãy làm mờ khuôn mặt cô ấy đi giùm.
Nam sinh đó cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa.
-Cảm ơn. –Minh Vi khẽ nói.
-Cô cũng phải bắt đầu làm quen với việc được chú ý đi. –Đường Hựu Đình ngoác miệng ăn miếng thịt heo. –Sớm muộn gì cô cũng sẽ phải trải qua cuộc sống như của tôi. Giơ tay giơ chân đều bị người ta để ý từng tý, đi tới đâu cũng có người đi theo. Không có cuộc sống riêng tư, mất tự do rất nhiều.
-Để xem trong tương lai tôi có nổi tiếng không đã. –Minh Vi đáp. –Nói lại nhớ ra, hôm nay Tôn Hiếu Thành bảo rằng có thể giới thiệu tôi trên “Nhân vật nổi tiếng”. Tôi đã từ chối rồi.
-Vì sao vậy?
“Nhân vât nổi tiếng” là một chương trình giải trí cấp toàn quốc, những người có thể lên chương trình này đều là những nghệ sỹ hạng một hạng hai. Minh Vi chỉ là một người mới bước chân vào lĩnh vực này, thông thường hoàn toàn không đủ tư cách được đưa lên đó. Tuy nhiên nếu Tôn Hiếu Thành giới thiệu, ê kíp làm chương trình dĩ nhiên sẽ nể mặt anh ta, thu xếp cho Minh Vi vài tập. Cơ hội này nếu vào tay người khác chăc chắn sẽ mừng tới rớt nước mắt.
-Một bước đã đạt được thành công không bằng đi từng bước