Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.
chúng mình chỉ nghĩ chơi bời mà thôi, nhưng sau đó thì khác. Nói thật lòng, mình đã yêu anh ấy rồi. Anh ấy không phải là người mà phụ nữ dễ dàng nắm bắt và quản lý được. Nhưng mình yêu anh ấy, mình muốn có được anh ấy".
Đối với tin tức này, Phương Thần không ngạc nhiên chút nào, cô im lặng một hồi rồi mới nói: "Nhưng trước đây cậu chưa từng như vậy, hồi cùng với anh Long cậu cũng đâu có như thế”.
"Vì hồi đó mình chưa yêu." Tô Đông ngẩng mặt lên rồi nằm xuống, mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, rồi nói với vẻ ưu tư: “Hồi mình ở bên cạnh anh Long mình thấy rất vui, mình thích anh ấy, thậm chí là ngưỡng mộ, nhưng mình không yêu anh ấy. Khi anh ấy chết mình rất buồn nhưng không sao khóc được". Tô Đông dừng lại, rồi sau đó nhắm mắt nói tiếp: "Nhưng mình đã khóc vì Tiêu Mạc, anh ấy là người đàn ông đầu tiên khiến mình phải khóc, và mình biết điều đó có nghĩa là gì".
Trong phòng bỗng trở nên im ắng lạ t
Phương Thần đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình, mãi cho tới khi Tô Đông nói tiếp.
Tô Đông hỏi cô: "Thế còn cậu thì sao, Phương Thần? Nói thật lòng đi, cậu đã bao giờ khóc vì Hàn Duệ chưa?".
Phương Thần mím chặt môi không lên tiếng.
Thật ra, cô không biết phải vạch ra ranh giới như thế nào. Nếu trong trạng thái không tỉnh táo thì sao nhỉ, có tính không?
Tô Đông thở dài, giọng nói trở lại vẻ nhanh nhẹn, lưu loát như trước, cô hỏi Phương Thần: "Mình đã nói hết chuyện của mình cho cậu rồi. Bây giờ đến lượt cậu. Cậu và Hàn Duệ quay lại với nhau, rốt cuộc là vì sao? Đừng có nghĩ là mình không biết, ngay từ đầu cậu đã có mục đích, đúng không? Mục đích của cậu là gì vậy?".
Phương Thần cụp mắt xuống suy nghĩ một lát, "Ở con người anh ấy có một sự thật mà mình luôn muốn biết".
"Sự thật gì vậy?"
"Mình muốn biết..." Phương Thần nhắm mắt lại hít một hơi thở thật sâu, rồi chậm rãi nói, "Mình muốn biết, cái chết của chị Lục Tịch có liên quan gì đến anh ấy không".
Câu trả lời trên rõ ràng đã khiến Tô Đông rất kinh ngạc, cô ngồi bật dậy, chau mày, tay xoa xoa vào chỗ bị thương, hỏi với vẻ không hiếu: "Mình cứ tưởng là chị cậu chết vì sự cố ngoài ý muốn".
"Mọi người đểu nghĩ như vậy."
Những chứng cứ mà phía cảnh sát cung cấp cho rất đầy đủ, và đã thuyết phục mọi người rất thành công.
Nếu không có cuộn băng ghi âm ấy của Jonathan, thì những nghi ngờ của Phương Thần cũng sẽ phai dần theo năm tháng.
"Thế bây giờ cậu định làm như thế nào? Nếu Hàn Duệ biết mục đích cậu tiếp cận anh ta, thì anh ta sẽ không bỏ qua cho cậu đâu. Bây giờ, tốt nhất là cậu hãy hy vọng rằng anh ta không có tình cảm thực sự với cậu, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Phưong Thần ngây người ra, rồi bất giác cười buồn, "Mình biết rồi".
Tất nhiên là cô hiểu về những thủ đoạn của anh, đồng thời cũng hiểu về tính cách của anh, cho nên khi nghe anh nói ra những lời bày tỏ tình cảm, cô đã cảm thấy rất kinh ngạc.
Nếu tất cả đều bị vạch trần, cô không biết liệu mình có thể chịu đựng nổi hậu quả hay không.
Sau một phút suy nghĩ, Phương Thần nói với vẻ kiên quyết: "Nếu anh ta chính là hung thủ đã giết chị Lục Tịch, thì cho đến lúc đó, dù anh ta có bỏ qua cho mình, e rằng mình cũng không thể để chuyện ấy kết thúc dễ dàng như vậy".
"Cậu sẽ không làm như thế đâu." Tô Đông nói vói vẻ chắc chắn, "Cứ cho là thật vậy đi thì cậu có thể làm được gì? Hơn nữa, rõ ràng là cậu đã yêu anh ta mất rổi".
"Như thế thì sao nào?"
"Hãy tin mình đi, phụ nữ mãi mãi không thể nào so sánh được với đàn ông về mặt này đâu. Một khi đã nảy sinh tình cảm, thì tỉ lệ để cậu có thể dứt khoát ra tay được rất ít. Phương Thần, chi bằng như thế này đi, hoặc là cậu rời xa anh ta, hoặc là cậu hãy quên hết mọi chuyện và ở bên anh ta. Vì, dù sao thì chuyện cũng đã qua lâu rồi, người chết thì cũng đã chết rồi, việc truy cứu đến cùng chẳng có nhiều ý nghĩa lắm đâu."
"Không thể", Phương Thần lắc đầu kiên quyết, "Có thể tình cảm chị em giữa mình và chị Lục Tịch vốn không được tốt, nhưng mình vẫn muốn có được sự thật, nếu không thì mình sao có thể yên tâm được? Còn chuyện sau đó phải làm như thế nào thì tạm thời chưa cần suy nghĩ đến. Bây giờ, mình chỉ muốn có một đáp án chính xác mà thôi".
Nguyên nhân về cái chết của Lục Tịch như một câu đố và tình cảm ngày càng khó kiềm chế trong Phương Thần cứ giằng xé nhau, có những lúc nó khiến cô cảm thấy mệt mỏi đến cùng cực.
Nhưng may sao, dường như Hàn Duệ đang rất bận, việc cùng với bọn Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân đi đâu đó cũng nhiều thêm.Không bị bọn họ chú ý nhiều, ít nhất Phương Thần cũng có được những phút giây thoải mái, không phải lúc nào cũng cảnh giác để tránh bị phát hiện ra động cơ đang nung nấu trong lòng.
Hôm ấy Phương Thần đi ăn trưa ở một tiệm gà rán KFC, bất ngờ bị ai đó vỗ vào vai từ phía sau, quay người lại, cô nhận ra đó là Cận Vĩ mà lâu nay cô không gặp mặt.
Phương Thần vừa mừng vừa ngạc nhiên. Cận Vĩ ngồi xuống đối diện, nói: "Chị Phương, tình cờ quá nhỉ! Vừa rồi, em nhìn qua cửa sổ nhưng vẫn sợ mình nhận nhầm người, vì em nhớ rằng chị thường ăn trưa ở cơ