XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2576 lượt.

r>Nhưng cô không muốn kể cho anh ta nghe. Đối với một người lạnh lùng như anh át, thì mạng người e rằng chỉ như một cây cỏ, cây lau mà thôi. Trong chuyện này chắc chắn anh ta sẽ không bao giờ giúp đỡ cô, thậm chí có khi cô còn chuốc về sự chế giễu cười nhạo sâu cay của anh ta.
Cô tiếp tục nhìn qua cửa xe một cách trầm mặc, gần như không để ý gì đến anh ta.
Hàn Duệ bỗng cười thanh tiếng, đó là một tiếng cười rất hiếm hoi. Đôi mắt anh ta nheo lại, hình như vết thương bị đau, dường như anh ta phát hiện ra một sự vật mới: “Xem ra, cô không hề sợ tôi chút nào.”, anh ta nói.
Từ lâu lắm rồi gần như không có ai dám nói với anh theo kiểu ấy.
Phương Thần không khỏi sửng sốt.
Thật ra khi anh ta ép cô vào tường rồi áp đôi môi lạnh giá cưỡng hôn cô, cô đã thực sự sợ hãi. Nỗi xấu hổ và sợ hãi ấy đến thật bất ngờ, khiến cô đã phải run lên cầm cập.
Nhưng lúc này, cô đang nhìn trả lại Hàn Duệ , và còn hỏi: “Anh mong tôi sợ
Một tay để lên chỗ vết thương, một tay đặt lên đùi, mười ngón tay thon dài, sạch sẽ, móng tay trơn nhẵn, tỏa ra một màu như ngọc trai trong khoang xe tối đen.
Hàn Duệ co ngón tay lại gõ lên chân.
Đó là động tác theo thói quen của Hàn Duệ mỗi khi có việc phải suy nghĩ, vì thế, đôi mắt dường như càng thâm trầm hơn. Bầu không khí trong xe bỗng nhiên yên tĩnh tới mức lạ thường, khiến cho trái tim Phương Thần như thắt lại.
Quả nhiên, một lát sau Hàn Duệ lại lên tiếng: “Những người sợ tôi đã quá nhiều rồi, thỉnh thoảng có một ngoại lệ cũng không tồi.” Ngữ khí của kẻ bề trên dường như muốn nói với cô rằng: Cô có thể tiếp tục như vậy, cho đến khi tôi cảm thất chán thì thôi.
Sao mà giống giọng lưỡi ban ơn thế!
Bất giác Phương Thần nhếch mép hừ một tiếng, còn Hàn Duệ thì mang vẻ mặt nửa cười nửa không nhìn cô và nói: “Hơn nữa, e rằng tôi đã thích cái kiểu này của cô rồi.”
“Cái gì cơ?”, Phương Thần không khỏi thốt lên sửng sốt.
“Nếu như cô cứ tiếp tục như bây giờ, tôi nghĩ là mình sẽ thích cô.” Nụ cười của anh ta dường như rõ ràng hơn, nhưng ánh mắt của người đàn ông tuấn tú ấy vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, vẻ như nụ cười trên môi không thể nào gắn được với ánh mắt.
Đây đúng là một trò cười! Hơn nữa lại là một trò cười mà chẳng đáng cười chút nào.
Những ngón tay của Phương Thần từ từ nắm lại trong bóng tối.
Vì không có gương ở đó, nên Phương Thần không biết được rằng vẻ mặt mình khó coi đến mức nào, nên cô cố giữ giọng bình thản, lạnh lùng quay đầu đi đáp: “Cảm ơn anh, lại một làn nữa anh làm tôi giật mình.”
Lần này , cô không muốn nhìn anh ta, càng không muốn biết biểu hiện trên khuôn mặt ấy. Nhưng điều may mắn là nói xong câu nói nửa đùa nửa thật ấy, Hàn Duệ bắt đầu dưỡng thần, khoang xe trở lại vẻ yên tĩnh đến ngột ngạt.
A Thanh đến rồi lại đi.
Quả nhiên vết thương bị rách do cử động mạnh và do việc Hàn Duệ đã uống rượu, hút thuốc chẳng chút nào kiêng dè. Mấy ngày dưỡng thương trước đó coi như bằng không.
Phương Thần ngồi xem ti vi một mình ở salon, sau đó chỉ thấy mấy người đàn ông từ trong phòng ngủ lần lượt đi ra, đẩy cửa ra ngoài mà không hề dừng lại.
Cuối cùng chỉ còn lại Tạ Thiếu Vĩ. Thiếu Vĩ đi tới trước mặt Phương Thần , đầu tiên cũng nhìn ti vi theo Phương Thần , trên đó đang phát một chương trình bán hàng trực tuyến, một chàng trai và gái đang ra sức khuếch trương cho sản phẩm mà họ cầm trên tay.
Đúng là một tiết mục vô vị, chứng tỏ vị khán giả này không hề chú tâm vào tiết mục đó.
Tạ Thiếu Vĩ khẽ ho một tiếng để thu hút sự chú ý của Phương Thần : “Cô Phương, chúng tôi đi đây, nếu có chuyện gì cô cứ gọi điện trực tiếp cho tôi.”
“Cảm ơn.”, Phương Thần đáp lại với vẻ lịch sự, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình hình lúc đó.
Tạ Thiếu Vĩ ngừng một lát, rồi nhắc cô: “Đại ca nói, bắt đầu từ hôm nay không cần để người ở lại đây nữa.”
Quả nhiên, người ngồi trên salon bật ngay dậy, chau mày lại hỏi: “Nói như thế có nghĩa là gì?”
Tạ Thiếu Vĩ rất từ tốn: “Các anh em vừa rồi đều đã đi khỏi đây, cô Phương không nhìn thấy sao?”
Hàn Duệ vừa ngòi xuống mép giường thì thấy cánh cửa phòng ngủ bật tung ra.
Hàn Duệ lạnh lùng nhướn mày lên, tỏ vẻ chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, dường như anh ta đã đoán trước được cô sẽ xuất hiện trong trạng thái như vậy.
Hàn Duệ chẳng phải là chưa gặp được người tính tình “tốt” hơn cô, nhưng những người ấy khi đến trước mặt Hàn Duệ đều biến những con cừu ngoan ngoãn. Tất nhiên cũng có người ỷ thế được sủng ái càng trở nên ngông cuồng, nhưng cũng không dám làm như thế trước mặt Hàn Duệ .
Dường như chỉ có mỗi một mình Phương Thần , chỉ có mỗi mình cô dám thách thức tính kiên nhẫn và độ khoan dung của Hàn Duệ hêt lần này đến lần khác.
Nhớ lần đầu tiên ở Dạ Đô, Hàn Duệ thực sự muốn trừng phạt cô.
Một phóng viên tép riu, thế mà dám chạy tới trước mặt Hàn Duệ đưa ra yêu cầu, hơn nữa lại tự cho mình là thông minh khi ám chỉ rằng đã biết sự trao đổi ở phía sau của sự việc. Có điều, trực giác và sự suy đoán của cô là hoàn toàn chính xác, chính vì thế Hàn Duệ đã không muốn bỏ qua cho cô.
Hàn Duệ đã