Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.
lợi dụng lợi thế mà ông trời ban tặng và ác ý để làm nhục cô, anh ta tưởng rằng cô sẽ mở miệng xin tha. Nhưng đáng tiếc, cô đã không như vậy.
Cô đã im lặng từ đầu tới cuối, thậm chí còn cắn rách cả môi của Hàn Duệ . Tất nhiên là môi của cô cũng bị rách một miếng và chảy máu. Màu đỏ của máu trên môi phản chiếu trên khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch vì xấu hổ, rực lên như ngọn lửa sắp bùng cháy.
Lúc đó Hàn Duệ mới nhớ ra, buổi tôi ngồi trên chiếc xe lao đi vun vút, suốt dọc đường luôn trong sự căng thẳng và đầy hiểm nguy, cô không hề run sợ. Đôi mắt của cô lúc đó cũng rất giống hai ngọn lửa nhỏ đang bừng cháy, dường như nó được phát ra từ nơi sâu thẳm nhất trên cơ thể cô và phản chiếu qua đôi mắt sáng rực.
Có lẽ, họ thuộc cùng một loại người, Hàn Duệ nghĩ, nên ngày hôm ấy anh mới lựa chọn tin tưởng vào cô một cách bản năng, gửi gắm sinh mạng mình vào tay cô.
Nhưng cuối cùng cô vẫn cứu Hàn Duệ . Không biết như thế có phải lấy ơn trả oán hay không?
Tất nhiên sau đó cô lập tức tỏ ra hối hận và thấy phiền phức, nhưng dù sao, cô cũng đã không làm Hàn Duệ thất vọng.
“Anh cho tất cả thuộc hạ về là có ý gì?” , Phương Thần tức giận bước vào chất vấn.
Hàn Duệ nhìn cô một cái, rồi bình thản lại: “Cô cảm thấy thế nào?”
“Chứng tỏ rằng anh không cần tới sự chăm sóc của người khác nữa?” Nhưng khả năng này rất ít, bởi mới nửa giờ đồng hồ trước A Thanh đã phải xử lý và khâu lại vết thương cho anh ta.
Kết quả là, cái người trong cuộc ấy đã thừa nhận: “Cần”, dừng lại một lát, người đàn ông tuấn tú và lạnh lùng ấy đưa mắt nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng như đáy hồ sâu, tựa như đang thuật lại một sự thật rất dễ dàng nhận thấy: “Cô không phải là người sao?”
Phải mất một lúc Phương Thần mới hiểu hàm ý của câu nói đó, cô nhếch mép cười rất nhanh, rồi lập tức thu ngay nụ cười lại, “Để tôi chăm sóc anh? Dựa vào đâu?”
“Chứng tỏ cô đã không hề nghe rõ những lời tôi nói trên xe rồi.”, Hàn Duệ nheo đôi mắt dài và sâu lại, như kiểu không vừa lòng của một chủ nhân.
Đường còn của đôi môi ấy rất đẹp, nhưng những lời thốt ra lại hoàn toàn ngược lại, nó giống như những trái bom hạng nặng liên tiếp giáng xuống đầu cô, khiến cô không kịp phản ứng.
“Phương Thần, em khiến tôi thấy rất thích thú” dựa hờ vào đầu giường, ánh mắt tựa như một tấm lưới mắt nhỏ đang giăng, giọng nói và vẻ mặt đều hết sức bình thản, Hàn Duệ đưa ra đề nghị: “Hãy làm bạn gái tôi nhé”.
Chưa có khi nào Phương Thần lại sửng sốt và khó xử đến n
hư vậy.
Thời gian như một cuốn phim quay ngược trở về một mùa hè cách đây đã nhiều năm. Dưới bóng của một lùm cây thấp, ánh chiều tà làm bầu trời đỏ một màu quýt chín, Phương Thần đưa giúp lá thư tình cho người bạn rất thân, nhưng lại không ngờ nhận được lời tỏ tình của chính người nhận thư.
Có lẽ không nên coi lời tỏ tình, vì ai biết được rằng người ấy có thật lòng hay không?
Bàn tay cầm tờ kết quả khám nghiệm tử thi là của một người da trắng, trên mu bàn tay ấy còn nổi rõ những đường gân màu xanh nhạt.
Trong giấc mơ, Phương Thần như một người đứng bên quan sát, cứ thản nhiên nhìn vào khuôn mặt đau đớn đến tột cùng của cha và mẹ, rồi lại nhìn vào cô gái bên cạnh đang đứng lên, miệng mấp máy nói với các nhà chức trách vẻ mặt nghiêm nghị.
Tờ văn bản ấy rất mỏng và dù là trong mơ cũng mang một cảm giác rất thật được cô giữ chặt trong tay, mỗi tấc mỗi thước của nó cũng mang hơi nóng bỏng cả bàn tay.
Cô muốn vứt nó đi, nhưng bàn tay như bị chuột rút, không sao cử động được.
Thế rồi, như một mặt của bức tranh được lật nhanh, bỗng chốc trở về căn hộ nhỏ trong thành phố New York.
Bức tường màu trắng, chiếc rèm cửa màu vàng nhạt, sách vở và các tập tranh bày khắp phòng, rất giống với phòng ngủ ở nhà, tuy mọi thứ không hoàn toàn giống.
Cô bước tới bên bàn, đưa tay quệt một cái, trên đó là một lớp bụi dày.
Lúc đó, mọi thứ bỗng nhiên lại biến thành một bộ phim có tiếng, vì cô nghe rõ tiếng của mình hỏi: “Chị ấy chuyển nhà đi rất lâu rồi phải không?”. Cũng chỉ trong giấc mơ cô mới gọi chị một cách ngoan ngoãn như vậy.
Kể từ năm mười sáu tuổi, cô trở nên ương bướng và nhất quyết không gọi Lục Tịch bằng chị.
Nhưng câu nói ấy không biết là nói cho ai nghe, vì trong phòng chỉ còn lại một mình cô. Cô bàng hoàng đưa mắt nhìn bốn xung quanh, cha mẹ cô vừa rồi còn đang thu dọn đồ đạc cùng với cô, bây giờ không thấy đâu nữa.
Nhưng, cô không vội đi tìm họ, mà chỉ cất tiếng gọi Lục Tịch.
Kết quả vẫn không có ai trả lời như trước.
Chỉ có làn gió làm xao động chiếc rèm cửa màu vàng nhạt, tạo ra những đường lượn trống vắng, yên tĩnh nơi khung cửa.
Trong căn phòng không một chút tiếng động, cô bỗng thấy sợ hãi và hoang mang - Lục Tịch đi đâu rồi? Các cuốn sách và tập tranh nhiều như thế này, lại còn cả những bộ quần áo lúc thường Lục Tịch mặc trên ghế nữa. Nhưng, người đi đâu mất rồi?
Cô muốn đi chị, nhưng không sao cất bước nổi, cả người cô như bị đóng đinh lại một chỗ, phía sau lưng là bức tường cứng.
Đúng l