Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.
ó từ đại ca chứ gì, mày đã biết sớm muộn gì đại ca cũng sẽ đón Phương Thần về phải không?”.
Tạ Thiếu Vĩ đáp: “Hoàn toàn không có”.
Vì kiếm được số tiền lớn rất dễ dàng, Tạ Thiếu Vĩ cảm thấy rất vui, mỉm cười đáp: “Hãy tự trách mày không có mắt nhìn ấy”.
“Xì!” Tiền Quân vẫn không chịu, “Mày đúng là kẻ mưu mô, tính toán! Lẽ ra, lúc đầu cá cược, t phải đoán được ý đồ xấu của mày mới phải! Nói mau, sao mày lại đoán được tâm sự của đại ca?”
“Chuyện này chỉ có thể cảm nhận mà thôi.” Tạ Thiếu Vĩ làm ra vẻ thông thạo, “Hơn nữa, trước đây không chú ý thì thôi, nhưng tình hình hiện nay mà mày cũng không nhìn thấy sao?”. Tiền Quân lắc đầu, đáp với vẻ không hiểu: “Bây giờ tao thực sự thấy hoài nghi, rốt cuộc là đại ca bỗng nhiên thay đổi tính nết, hay là từ trước đến nay tao không hiểu gì về đại ca?”.
“...”
Vì bị hỏi quá nhiều, Phương Thần cảm thấy dù mình có cả trăm cái miệng cũng không thể nào nói cho mọi người hiểu được, cũng không thể nào giải thích cho rõ mối quan hệ giữa mình và Hàn Duệ, nên chỉ biết cười trừ cho xong chuyện. Thường ngày cô vốn là nhân vật được quan tâm ở cơ quan, nên những tin tức về cô được lan truyền đi rất nhanh chóng. Một hôm, khi đi công tác, dọc đường, đến cả cậu Đinh của nhóm quay phim cũng dò hỏi tin tức về cô.
Vì thế Phương Thần nói với Hàn Duệ: “Từ lần sau, anh không cần phải lái xe đưa tôi đi làm nữa”.
“Lý d
“Tôi không thích.” Cô nói với giọng lạnh lùng: “Để tránh cho các đồng nghiệp bàn tán ngày càng nhiều”.
Hàn Duệ dừng một lát, rồi đưa mắt liếc nhìn cô một cái, “Em cũng để tâm đến chuyện này à?”, giọng nói tỏ rõ ý không tin, dường như anh đã quá hiểu về tính cách của cô.
“Nhưng tôi muốn A Thiên lái xe đưa tôi đi làm hơn. Không lẽ anh sợ tôi lại cắt đuôi cậu ấy rồi chạy trốn? Yên tâm đi, sẽ không như vậy nữa đâu.”
“Tôi chưa hề nghĩ đến chuyện đó.”
“Vậy thì vì sao anh không lo giải quyết những công việc của mình đi?” Phương Thần tỏ ý nghi hoặc, “Hay là anh bỗng nhiên phát hiện ra rằng lái xe cũng là một việc rất thú vị?”.
Cô thừa nhận mình đã nói ra những lời không lấy gì làm dễ nghe và trên thực tế cô cũng không thể giữ vẻ mặt tươi cười với anh được. Nhưng, xem ra Hàn Duệ không hề nổi giận, thậm chí vẫn chăm chú nhìn về phía trước với vẻ rất bình thản. Một lát sau anh mới nói: “Lát nữa em ăn cơm ở nhà, tôi có việc phải đi một lúc, có thể tôi sẽ về rất muộn”.
“Tùy anh.” Trong lòng Phương Thần nghĩ, cần gì phải dặn dò rõ ràng, kỹ lưỡng đến thế không biết? Chuyện ấy chẳng có liên quan gì đến cô.
Nói thật lòng, cô thích lúc Hàn Duệ không có ở nhà, vì như vậy không khí trong ngôi biệt thự thoải mái hơn rất nhiều. Gần đây, Tiền Quân cũng mang theo hai, ba người vào đó ở cùng, vì thế cả một không gian rộng lớn ồn ào hẳn lên.
Có lần cô làm thêm đến gần sáng, khi về đến nơi thấy phòng khách vẫn sáng đèn, mấy người nằm ngổn ngang trên ghế xem bóng đá, một người trong bọn họ nhìn thấy cô, buột miệng kêu lên: “Ôi, chị dâu về rồi”.
Phương Thần ngớ người ra, sắc mặt hơi thay đổi. Người kia lập tức cũng cảm thấy mình đã lỡ lời, bèn lấy lại hơi, rồi cố nặn ra một nụ cười ngượng ngập, vỗ đầu, nói: “Tại đang xem ti vi nên lú lẫn và gọi nhầm, chị Phương đừng để bụng nhé!”, nói xong đưa mắt nhìn phía sau Phương Thần một cái, có lẽ sợ Hàn Duệ đi sau cô nghe thấy.
Lúc đó Phương Thần vừa tức vừa buồn cười, sau cùng nói bằng giọng nhẹ nhàng: “Cậu vừa nói gì cơ? Tôi không nghe thấy gì cả”.
Tất nhiên là cô biết bọn họ rất sợ và kính nể Hàn Duệ, bất cứ ai cũng có thể thấy, không khí giữa cô và Hàn Duệ lần cô trở về này có phần căng thẳng hơn trước, vì thế làm họ càng thận trọng hơn, dường như lúc nào cũng lo sợ phạm phải điều cấm kỵ và trở thành nơi trút cơn tức giận.
Jonathan tạm thời không có động tĩnh gì. Có lẽ hắn ta biết Phương Thần đang được Hàn Duệ che chở, cũng có thể là vì những nguyên nhân khác. Tóm lại là, con người ấy đã biến mất khỏi thế giới của cô, cũng đột ngột như khi hắn ta xuất hiện.
Phương Thần nghĩ, nếu Jonathan trở về Mỹ rồi thì sao nhỉ? Nếu Hàn Duệ cảm thấy mọi mối đe dọa tiềm ẩn đã được giải quyết rồi, liệu có để cho cô rời khỏi, để rồi ai đi đường nấy hay không?
Cô cũng biết rằng, rất nhiều cơ hội sẽ qua đi, nếu lần này không nắm, e rằng cả đời này cô cũng không có cách nào để biết được sự thật về cái chết của Lục Tịch.
Nhưng, cô không thể nào hỏi đươc.
Trực tiếp đối chất với Hàn Duệ là một hành động không sáng suốt, nhưng cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào khác, dù đó chỉ là nói bóng gió, cạnh khóe.
Cũng có lẽ là do cô không muốn nghĩ.
Bây giờ thái độ của anh đối với cô mỗi ngày một tốt hơn, nếu không thì thuộc hạ của anh đã không xưng hô với cô như vậy. Đến cả người ngoài cũng nhìn thấy rất rõ, thì làm sao cô lại không cảm thấy điều đó?
Chỉ vì cô không muốn thừa nhận, và cũng không dám thừa nhận.
Có một lần cô đi phỏng vấn ở bên ngoài, lúc xuống xe vấp phải một cục đá ở bên đường, không kịp đề phòng nên trượt chân ngã. Mặc dù không nghiêm trọng, nhưng sau khi về biệt thự, Hàn Duệ vẫn tự tay lấy rượu th