Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.

uốc ra bóp cho cô. Cô không hề biết rằng anh cũng biết làm việc này, hơn nữa, còn tỏ ra rất thuần thục, bàn tay có những nốt chai sần lướt qua gót chân cô, sức mạnh của bàn tay ấy vừa đủ để khiến cho cô có cảm giác nóng bừng.
Biểu hiện của anh lúc đó rất nghiêm túc và chuyên tâm, còn cô thì dường như chìm đắm trong căn phòng thoang thoảng mùi thơm đặc biệt của rượu thuốc, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng rất hốt hoảng.
Cô nghĩ: Nếu như chưa từng xảy ra chuyện gì thì sẽ tốt biết bao! Nếu cô và anh chỉ là mới quen biết, nếu giữa họ không có những con người và những chuyện ấy, thì sẽ tốt biết bao!
Cô không thể nào có thể hình dung ra được cảm giác đón nhận sự yêu chiều và dịu dàng từ người đàn ông này, có lẽ sẽ giống như được uống một loại rượu ngon, mạnh nhất và cũng thuần khiết nhất trên thế giới, để rồi say ngay sau đó, sau khi say sẽ ở một thế giới phức tạp, đẹp đẽ không có thật, nhưng lại khiến người ta lưu luyến mãi không thôi.
Có lúc thậm chí cô không muốn tỉnh lại, giống như việc người ta phải chờ đợi rất lâu cuối cùng mới gặp được một người như vậy.
Sự xuất hiện của anh dường như là điều đương nhiên. Nếu như không phải suy nghĩ đến bất cứ điều gì, thậm chí cô còn cảm thấy cứ sống như thế với anh cũng là một sự lựa chọn rất tuyệt, cho dù lúc nào cũng có mối nguy hiểm rình rập.
Vì thế, có lúc Phương Thần đã phải tự hỏi: Liệu mình có uống nhầm phải một chén thuốc độc không, đúng như điều mà người ta gọi là uống thuốc độc để giải khát. Thời gian ở bên Hàn Duệ càng dài, cô lại càng lún sâu thêm, nhưng cô không sao hạ quyết tâm được, không biết làm thế nào để hỏi anh rằng: Cái chết của Lục Tịch rốt cuộc là có liên quan như thế nào với anh?
Cô có thể ngồi một mình và nghĩ ra rất nhiều đáp án, nhưng lần đầu tiên từ khi sinh ra cô cứ tự lừa mình dối người, không dám đón nhận câu trả lời chân thực nhất.
Hôm ấy Hàn Duệ trở về rất muộn, có lẽ anh thực sự bận với một việc quan trọng gì đó ở bên ngoài. Mãi tới khi Phương Thần mơ màng đang chuẩn bị thiếp đi thì mới nghe thấy tiếng chân anh bước lên cầu thang, tiếng bước chân ấy không rõ ràng, rồi dừng lại ở trước cửa phòng cô một lát, sau đó tiếp tục bước đi.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Phương Thần nói muốn về nhà lấy một ít đồ đạc. Lúc đó A Thiên đang hút thuốc ở trước thềm, nghe cô nói như vậy liền xua tay, nói: “Chuyện này chị hãy nói với đại ca ấy”.
“Anh ta ở nhà à?”, Phương Thần hơi ngạc nhiên. Cũng không còn sớm nữa, cô đã tưởng rằng Hàn Duệ ra khỏi nhà rồi.
Sau cùng, cô tìm thấy Hàn Duệ ở vườn hoa phía sau. Hình như anh vừa mới đi bơi về xong, trên người chỉ mặc một chiếc quần lửng đến đầu gối, tóc vẫn còn ướt, những giọt nước trên tóc nhỏ xuống trước ngực anh, rồi chảy theo cơ bụng có nước da nâu sẫm xuống thắt lưng.
Vì ngược ánh mặt trời, Phương Thần phải nheo mắt mới nhìn được về phía anh, nói: “Tôi muốn ra ngoài một chút”.
“Vừa may, để tôi đưa em đi”, anh không hỏi thêm câu nào, mà chỉ quay về phòng thay quần áo rất nhanh, sau đó lái xe chở cô ra khỏi cổng.
Dọc đường đi, Phương Thần cứ nghĩ mãi, thế nào thì gọi là “vừa may” nhỉ? Nhìn dáng vẻ của Hàn Duệ thì không có vẻ có việc khác phải giải quyết. Chờ Phương Thần lấy đồ từ căn hộ của cô xuống, Hàn Duệ lại lái xe về phía ngoại ô.






Hàn Duệ đưa cô tới cô nhi viện Từ Lâm, điều này khiến Phương Thần rất bất ngờ. Nhưng dù là như vậy, từ tận đáy lòng, cô cũng rất hài lòng với sự sắp xếp đó. Cô khong biết vì sao hàn Duệ lại nghĩ ra điều này, còn cô thì cũng đã lâu rồi không tới thăm viện trưởng và bọn trẻ.
Nhưng, hôm nay, cô nhi viện có gì đó khác với mọi khi, cảnh tượng trước cổng vượt xa những gì mà Phương Thần tưởng tượng.
Khi họ đến đó thì đã không còn chỗ nào để đỗ xe nữa, nên phải tìm một chỗ xa hơn, rồi sau đó xuống xe đi bộ vào.
“Họ đang làm gì vậy?” Phương Thần cảm thấy rất ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, nơi đây từ trước đến nay chưa bao giờ đông đúc, ồn ào như vậy, đủ các loại xe đỗ kín cả con đường trước cổng.
“Cứ đi vào trong thì sẽ rõ”, Hàn Duệ bước đi rất vui vẻ, thoải mái dưới ánh nắng chan hòa, đây có lẽ là điều hiếm thấy ở anh.
“Thế sao? Em đúng là rất hiểu tôi.” Hàn Duệ nghiêng người lướt nhìn cô một cái, đôi mắt dài hẹp lóe sáng, dừng một lát, rồi bất ngờ hỏi: “Bây giờ như thế này, em có thấy thích không?”.
Phương Thần nhìn theo ánh mắt của Hàn Duệ, khuôn mặt của Viện trưởng Trương lộ rõ nụ cười chân chất và vui vẻ giữa đám đông, còn phía sau lưng bà là những đứa trẻ ngồi ngay ngắn, nét mặt em nào cũng không giấu được vẻ sung sướng khi được nhận quà.
Các phòng học ở đây đã cũ nát, thiết bị và cơ sở vật chất cũng rất kém, nhưng qua ngày hôm nay, mọi thứ có lẽ sẽ được cải thiện một cách cơ bản nhất.
“Tôi nghĩ, lẽ ra em phải thấy thích mới đúng”, Hàn Duệ không nhìn cô, nhưng giọng nói thì lại rất chắc chắn.
“Vì những điều này ư?”, cô hơi ngạc nhiên, “Đó là lý do anh quyên tiền giúp đỡ nơi này?”.
“Đúng thế. Thực ra, trước khi quen em, chuyện những đứa trẻ ở