Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

n âm trầm lại càng thêm quỷ dị.
Cô nặng nề lên tiếng: "Lục Phồn Tinh, ngươi năm nay sao Hồng Loan di chuyển."
Lục Phồn Tinh thoáng cái liền ném cái lót chén vào đầu cô: "Cho xin, ngươi lần tới muốn nói đến sao Hồng Loan, nên lấy bát quái tính." Lần nào cũng Trung Tây kết hợp, Quan m Bồ Tát cùng Thánh Mẫu Maria , ai chịu tin cô.
u Dương Sát Sát yên lặng lấy lót chén trên mặt xuống: "Lại bị ngươi biết hết."
Hai vị này thật không đáng tin cậy, Tiểu Cố lắc lắc đầu, tóm lấy bả vai Lục Phồn Tinh, xoay cô đối diện mình, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô: "Ngươi chỉ cần nói, ngươi có thích anh ta không?"
Lục Phồn Tinh hơi ngây dại, hồi lâu sau mới lên tiếng, rất nhẹ, hầu như bị bao phủ trong âm nhạc của quán bar: ".........Thích."
Cuối cùng vẫn thừa nhận. Mặc dù rất muốn phủ nhận, rất muốn coi như không có chuyện gì, rất muốn nói mình cho dù chơi đùa thế nào cũng không dám dính đến chuyện tình cảm, nhưng mà sự thật vẫn là sự thật.
Chính là, thích, thì phải làm sao đây?
Nếu cứ nói thích là có thể có được một người, thì thế giới này cần gì thượng đế chứ?
Lục Phồn Tinh nhàm chán dùng một bàn tay xoay vòng vòng cái di động cũ mèm cần được đi tái chế trên mặt bàn.
Thích một người, thì nên làm thế nào?
Một, không nói cho anh ta biết, yên lặng đứng bên cạnh. Những người phụ nữ như vậy đều giống nhau có kết cục vô cùng thê thảm , bởi vì EQ của đa số đàn ông Trung Quốc đều thấp đến phát điên. Nếu có cái mũi đủ to thì may ra còn có chút hy vọng [Cyrano de Bergerac'>. [29'>
Hai, viết thư cho anh ta. Nếu viết thư lãng mạn, thì phải là một người phụ nữ xa lạ gửi thư, nếu cắt mấy chữ thích hợp ở trên báo, dán lên một tờ giấy, xếp thành mấy chữ " Tôi đã mai phục ở bên cạnh anh rất lâu rồi" ,sau đó gửi đi. Vậy thì có thể được đến cục cảnh sát với tội danh dọa dẫm sách nhiễu người khác.
Ba, trốn ở một góc tối, chờ anh ta đi đến liền đập cho một gậy, sau đó kéo về hang ổ thừa dịp nguyệt hắc phong cao [30'> muốn làm gì thì làm. Cái này có rất nhiều khó khăn, đánh anh ta chết luôn thì cùng lắm thành gian thi [31'>, chỉ sợ đánh thành đần độn, cái trò lấy chồng ngu si này là ta không thích lắm.
Bốn, ......
u Dương Đông Tây vẫn đang say mê với luận văn về đàn ông phụ nữ của cô.
"Cho xin, mấy chiêu bài này của ngươi chả ra làm sao hết! Viết ngôn tình tiểu thuyết đều nhảm nhí như vậy sao?" Lục Phồn Tinh rên rỉ, vò vò tóc mình toán loạn: "Ngươi nói, một người đàn ông, có nhà hàng của riêng mình, lại còn vẫn cứ vài chục năm như một ngày đến một quán ăn nhỏ không ngon lành gì ăn mì, đơn giản bởi vì vào lúc anh ta khó khăn nhất, ông chủ cho anh ta một bát mì, cái này nói lên điều gì?"
"Ách, vị giác của anh ta có vấn đề." u Dương Đông Tây nghĩ nghĩ, lau bảng đầy chữ, viết lên đó một câu mới.
"Vị cái đầu ngươi!" u Dương Sát Sát suýt nữa ném ghế tới, cái đồ Tây thô lỗ bạo lực, chả biết viết ngôn tình tiểu thuyết kiểu gì, khó trách vẫn là hạng ba, ngày trước được xuất bản cũng là dùng bạo lực uy hiếp không biết chừng, uổng phí một cô gái xinh đẹp tinh tế nhạy cảm có bề ngoài kiên cường nhưng linh hồn yếu ớt như mình phải ngày ngày ở đây chịu ảnh hưởng: "Nói lên rằng anh ta trọng tình!Chết mất rồi! Loại đàn ông này là cực phẩm!"
"Đúng vậy." Lục Phồn Tinh quay đầu nhìn u Dương Đông Tây cười nhợt nhạt, "Lòng anh ấy đã chết rồi. Không còn chỗ cho ta nữa." Cái ngày cô quen biết anh, cô biết rằng lòng anh đã chết.
"Ngươi chưa từng chết sao?" u Dương Sát Sát đảo cặp mắt trắng dã, không thèm để ý tiếp lời.
Lục Phồn Tinh mắt hạnh hơi cong lên, cong thành một độ cong rực rỡ: "Không phải ai cũng có trí nhớ kém như ta."
"Ta đi ra ngoài hút điếu thuốc."
"Ở đây cũng được, dù sao cũng đầy người hút đó thôi." u Dương Sát Sát thấy sự cố chấp không muốn để người khác hít khói thuốc của cô thật không cần thiết.
"Người khác thế nào ta không quan tâm." Cô phất phất tay, bước chân không hề dừng lại.
Không giống với trong quán bar sôi động toàn hơi người, gió lạnh táp thẳng vào mặt làm cô hơi run lên.
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, liền như sương trắng ngưng tụ trong không khí.
Cô rút điếu thuốc từ trong túi ra, cúi đầu châm lửa, hít một hơi thật sâu, chậm rãi nhả khói.
Trước mặt chính là Hoan Trường.
Hơn tám giờ, khách hàng vẫn còn đông đúc.
Nhìn qua cửa kính trong suốt, có thể thấy ngọn đèn màu quất ấm áp trong Hoan Trường, đồ ăn ấm áp, trên mặt mọi người là nụ cười sôi nổi.
---- với ta mà nói, ngươi chẳng qua chỉ là một đứa bé trai, không có gì khác biệt với hàng ngàn hàng vạn đứa bé trai khác, khác biệt ..... Chính là, nếu ngươi thuần dưỡng ta.....
---- nếu ngươi thuần dưỡng ta...... Ta sẽ nhận ra tiếng bước chân của ngươi, những người khác đều không giống như vậy.....
---- ta không ăn bánh mì, lúa mạch với ta mà nói cũng chẳng dùng để làm gì, ruộng lúa mạch với ta mà nói cũng chẳng có gì hay ho, cái này thật đáng tiếc nuối. Nhưng mà nếu ngươi thuần dưỡng ta, ngươi có tóc màu vàng, màu vàng của lúa mạch giống như vậy sẽ làm ta nhớ đến ngươi, ta cũng sẽ yêu tiếng gió lướt qua r


Pair of Vintage Old School Fru