Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.

h không bao giờ cho họ sắc mặt tốt nha......
Sau một lúc lâu, cô mới yên lặng cất di động.
Chung quy có một ngày nào đó tiểu vương tử sẽ rời bỏ hồ ly, nhưng mà ít nhất cô còn có màu sắc của lúa mạch, còn có cửa sổ nhà hàng sáng ngời.






Đương Quy đang chìm trong áp suất thấp.
Người hầu rượu đẹp trai hấp dẫn người khác liên tục tăng ca, những màn tán tụng anh lại bớt đi không ít.
Mà bà chủ âm hồn từ trước đến nay luôn nhiệt tình cư nhiên không giả quỷ dựa vào mép cửa tiếp khách, thật sự là thiếu đi chút đặc sắc của Đương Quy.
"Ngươi làm sao vậy?" Lục Phồn Tinh nâng cằm quan sát u Dương Sát Sát thật lâu. Qủy dị, vô cùng quỷ dị. Vẻ mặt từ trước đến nay luôn tái nhợt cư nhiên hơi hơi ửng hồng, bóng đen trước kia cũng mất đi không ít.
u Dương Sát Sát vuốt vuốt mái tóc dài sau đầu, trên mặt nở nụ cười thản nhiên.
"Tinh Tinh, kỳ thật ngươi cũng có thể làm giống như ta."
"Cũng đi theo đuổi con gấu của ngươi sao?" Cô cợt nhả.
"Ngươi thừa biết ta đang muốn nói cái gì." u Dương Sát Sát phóng tới một ánh mắt lạnh lùng chết người.
"Hiểu được hiểu được." Cô trả lời lấy lệ, trong lòng tính toán có nên lẩn vào WC hay không, Lưu Tam Nhi [33'> cũng có thể thành công , không có đạo lý gì cô lại không được.
Một người vội vàng chạy đến Đương Quy làm tiêu tan kế hoạch bắt chước Lưu Bang của cô.
"Em tôi có ở nhà không vậy?" Lôi Húc Dương thở hổn hển, trên trán đầy mồ hôi, rõ ràng vừa vội vàng chạy đến từ Hoan Trường.
"Hình như còn chưa về đến Hàng Châu." Lục Phồn Tinh lắc lắc đầu, nhìn dáng vẻ nóng vội của anh, "Lôi đại ca có cần giúp đỡ gì không?"
Người nghe thấy Lôi Húc Minh không ở đó đang định chạy đi luôn sau khi nghe thấy câu này bước chân dừng lại, ánh mắt đảo qua Lục Phồn Tinh, trong lòng nhớ tới Lão Nhị từng nhắc tới chuyện Lục Phồn Tinh có khả năng thuyết phục người khác, gật gật đầu: "Làm phiền cô. Lên xe tôi giải thích với cô."
Lên xe mới biết được, thật ra sự tình rất đơn giản, có một cô gái thổ lộ với Lôi đại ca, bị cự tuyệt, muốn lấy cái chết để ép buộc, được người ta phát hiện đưa tới bệnh viện, sau đó mãnh liệt đòi gặp Lôi lão đại.
Ai, lại một người phụ nữ dùng cái chết để thổ lộ.
Lục Phồn Tinh lắc lắc đầu, không biết có phải cái mệnh cô có dính dáng tới âm tào địa phủ hay không, luôn chạm phải mấy người phụ nữ như vậy.
"Vậy anh thích cô ấy không , Lôi đại ca?"
"Làm sao có thể?!" Lôi Húc Dương nhăn mày gào lên, nếu thích thì làm gì phải phiền thế này. Anh đời này chỉ yêu một mình bà xã thôi có được không!
"Có cảm tình?" Lục Phồn Tinh tiếp tục hỏi.
"Cô ấy là học trò ưu tú nhất của tôi." Lôi Húc Dương hít sâu, không hiểu mọi chuyện sao lại trở thành như thế này. Cảm tình chắc chắn là có, nhưng chỉ là cảm tình giữa người thầy và học trò. Anh cũng không biết làm thế nào cô ấy lại hiểu lầm, một mực cho rằng anh yêu cô ấy, chỉ vì thân còn mang trách nhiệm, cho nên không dám tiếp nhận. Cho xin, anh ngày trước khi chưa hiểu rõ tình cảm của mình cũng từng phong lưu, nhưng mà cũng chỉ là vui đùa mà thôi, nào có giống như bây giờ, anh căn bản là chẳng có ý tứ gì, đối phương vẫn sống chết không buông. Anh đau đầu đến chết nên mới chạy đến tìm Lôi Húc Minh, Lão Nhị ở phương diện phân rõ ranh giới với phụ nữ quanh mình rất có kinh nghiệm.
"Đối với cô ấy rất tốt?"
Anh nghe lầm rồi phải không, sao nghe như trong câu hỏi của cô ấy có pha chút trào phúng.
"Cô ấy là học trò ưu tú nhất của tôi." Anh gào thét, lần thứ hai nhấn mạnh!
Nha, vậy chắc chắn là có ý tứ rồi. Lục Phồn Tinh gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"Lôi đại ca, anh đã có cảm tình như vậy thì tiếp nhận đi." Cô nhàm chán ngáp một cái, như thế bớt được bao nhiêu việc a.
Tay lái của anh trượt đi, suýt chút nữa thì tai nạn: "Cho xin, tôi là nhờ cô thuyết phục cô ấy. Cô thuyết phục tôi làm cái gì?"
"Tiếp nhận không phải rất tốt sao? Mọi chuyện liền được giải quyết dễ dàng a, cứ theo ý của cô ấy, anh cũng có tổn thất gì đâu."
"Tôi có vợ rồi!" Anh sắp phát điên rồi. Không, anh đã sớm điên rồi, bằng không làm sao lại tìm một cô gái mà mình sớm biết là không bình thường giúp đỡ?
"Vậy cũng không sao a, mỗi người một vẻ." Cô rất nhẹ nhàng linh hoạt tiếp lời, "Đây không phải sai lầm mà đàn ông các anh ai cũng muốn phạm phải sao?" Năm đó một vị Lão Đại nào đó nói một câu "Đàn ông đều sẽ phạm sai lầm" đã trở thành danh ngôn kinh điển a.
"Tôi không muốn." Anh quả quyết cự tuyệt.
"Nếu không thuyết phục được cô ấy thì sao? Anh lúc đó không ngại cùng chị dâu gánh trên lưng một mạng người sao?"
"Nếu không thuyết phục được cũng đành chịu thôi, tôi sẽ không làm chuyện có lỗi với cục cưng." Anh rất kiên quyết trả lời. Nếu xảy ra trường hợp tồi tệ nhất, cho dù phải gánh cái danh xấu máu lạnh, anh cũng không làm ra chuyện phá hoại gia đình mình, làm tổn thương vợ mình.
"Tôi biết phải làm thế nào rồi." Từ sau khi lên xe, lần đầu tiên Lục Phồn Tinh nở nụ cười.
~~~~
Cô biết phải làm thế nào?
Lôi Húc Dương sau khi bị Lục Phồn Ti