Tác giả: A Bạch Bạch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.
mà thu hút được, tuy rằng các ngươi tồn tại là có ý nghĩa riêng, nhưng mà tôi vẫn cực kỳ chán ghét. Vô cùng chán ghét."
Nụ cười của cô vừa tắt, khuôn mặt liền trở lên rét lạnh: "Cô có biết mặc kệ vai phụ tự sát như thế nào cũng chẳng đem lại kết quả gì hay không? Chỉ càng làm cho người ta chán ghét mà thôi."
"Chính là, chính là chúng ta cũng không sống trong tiểu thuyết!" Cô gái cố lấy dũng khí cãi cô một câu. Người phụ nữ trước mắt này nhìn qua thật quá điên cuồng, ,dường như chỉ cần hơi kích động một chút là có thể giết chết những người muốn tự sát.
"Tôi cũng có thể cho cô sống trong tiểu thuyết a." Cô toét miệng cười, "Giết người ở phòng bệnh cũng rất hay, có thể lên mặt báo. Hay là nói hai người chúng ta muốn làm GL [34'> , không được xã hội chấp nhận, cho nên chỉ còn con đường tự tử."
"Cô, cô.........đồ điên!"
"Đổi danh từ khác đi, nghe chán quá. Cái gì đó như biến thái chẳng hạn, nghe cũng hay đấy." Lục Phồn Tinh thật bất đắc dĩ, đổi cái gì mới mẻ một chút chơi mới vui nha.
"Cô, cô ..........Biến thái!"
Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy nha. Lục Phồn Tinh cảm thấy rất hài lòng lại ngặm miếng táo: "Cô có hiểu rằng chết là hết hay không."
"Tôi chính là muốn anh ấy phải áy náy cả đời!" Trong lòng cô gái thật ra từ thời khắc cắt cổ tay đã có chút dao động, nhưng lúc này vẫn còn già mồm.
"Đúng đúng đúng, anh ấy sẽ áy náy." Lục Phồn Tinh đưa quả táo qua, "Ngày giỗ hàng năm của cô anh ấy sẽ áy náy, cùng lắm thì ngày rằm mùng một thắp cho cô nén hương, mặt khác anh ấy ngày ngày đều ôm hôn vợ mình, hôn a sờ a, cứ như vậy cứ như vậy."
Sắc mặt cô gái càng trở lên trắng bệch.
"Nếu tôi là cô, tôi sẽ sống thật tốt. Ít nhất phải tốt hơn vợ anh ấy. Hàng ngày ở trước mặt anh ấy ăn mặc xinh đẹp hơn vợ anh ấy, phải trẻ hơn vợ anh ấy, hiểu biết hơn vợ anh ấy, chu đáo hơn vợ anh ấy, không làm anh ấy khó xử như vợ anh ấy, phải giở trò sau lưng mới thắng được chứ." Lục Phồn Tinh âm thầm thè lưỡi, nếu Lôi Húc Dương biết cô ở đây giật dây cô ta theo đuổi anh ta, không biết sẽ có phản ứng gì.
Nhưng mà cô tin tưởng cô gái này cuối cùng sẽ bị cô thuyết phục, chỉ là mất bao nhiêu thời gian mà thôi. Bởi vì, còn sinh mệnh là còn cơ hội.
Thật lâu, thật lâu sau, có một giọng nói rất rất nhỏ, không chắc chắn vang lên.
"Như vậy........Thật sự có thể sao?"
Đã lâu như vậy rồi , rốt cuộc có giải quyết được không?
Lôi Húc Dương sốt ruột đi qua đi lại.
"A? Anh sao lại ở đây?" Một người đàn ông tóc dài mặc quần áo bác sĩ đi tới.
Anh dừng bước , tập trung nhìn mãi mới nhận ra người chào hỏi mình là Tiểu Cố đang ở bệnh viện trực ban. Bởi vì có cùng Lôi Húc Minh qua Đương Quy vài lần, cũng coi như quen thuộc, liền đem sự tình mất mặt này nói qua một chút.
"Tinh Tinh ở trong đó?" Sắc mặt Tiểu Cố thay đổi.
"Phải." Lôi Húc Dương có cảm giác kỳ quái, nhưng vẫn mặc kệ.
Tiểu Cố quay người dùng sức đẩy cửa phòng bệnh, hoàn toàn mặc kệ cái nhìn kỳ quái của mọi người: "Mở cửa! Nhanh lên! Nếu không ta phá cửa vào!"
"Đến rồi đến rồi, thật là, đòi mạng a."
Cửa vừa mở ra, Tiểu Cố liền nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vô lại của Lục Phồn Tinh, còn giơ tay chào hỏi anh: "Hi!"
Hi cái đầu ngươi. Tiểu Cố không để ý đến cô, lập tức lôi cánh tay cô đang giấu ở đằng sau ra, quả nhiên như anh đoán trước , cánh tay kia nhuộm một màu đỏ tươi làm người ta hết hồn.
"Ngươi!" Anh nghiến răng nghiến lợi thốt ra một chữ, muốn giáo huấn cô một trận ra trò, lại không thể bỏ mặc vết thương của cô, chỉ có thể nuốt mấy tiếng thô tục lại, kéo tay cô đến phòng nghỉ, "Đi theo ta."
Lôi Húc Dương nghi hoặc nhìn theo bóng bọn họ đã đi xa, kéo tầm mắt trở lại phòng bệnh, liền thấy cô gái nở nụ cười kiên cường với mình: "Em sẽ sống thật tốt, anh chờ đi."
Không biết vì sao, anh rùng mình một cái.
Việc này, như vậy xem như giải quyết rồi sao?
Phòng nghỉ của bác sĩ.
"Đau quá đau quá." Lục Phồn Tinh ồn ào kêu đau, hy vọng lấy được chút đồng tình của người đàn ông có khuôn mặt xanh mét trước mặt .
"Đau thế nào cũng không chết được." Tiểu Cố tàn nhẫn nói, động tác trên tay nhẹ đi, "Lại thêm hai vết sẹo, cộng thêm những vết từ trước, cổ tay ngươi có thể làm đàn tỳ bà."
"Cũng coi như nhạc khí dân tộc, làm người Trung Quốc không thể chỉ đặt tình yêu nước ở trong lòng, cần phải....... đau đau đau!"
Tăng thêm chút lực đã thành công làm cô thôi nói năng bậy bạ, Tiểu Cố cúi đầu xử lý miệng vết thương của cô, cũng không nhìn cô: "Ta đã nhờ đồng nghiệp gọi Tây Tây tới đón ngươi. Ngươi lần trước đã đồng ý với chúng ta......."
"A......." Lục Phồn Tinh mở to miệng ngáp, vừa lúc cắt ngang lời nói của anh, "Sao lại thấy hơi buồn ngủ."
Tiểu Cố mím môi, từ bỏ việc giao tiếp cùng cái đầu trâu: "Ngươi nằm nghỉ trước đi, Tây Tây đến ta gọi ngươi."
~~~~
Lôi Húc Minh vừa xuống máy bay nhận được tin nhắn liền vội vàng chạy đến bệnh viện đã thấy Lôi Húc Dương vẻ mặt thả lỏng mệt mỏi ngồi trên ghế bên ngoài phòng bệnh.
"Thế nào rồi?" Anh đi qua vỗ vỗ vai anh trai, mắt nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt.
"Không hiểu thế