Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
ây của Triệu Vĩ Hàng lại khiến cô chẳng còn cách nào khác. Bây giờ muốn cô toàn tâm toàn ý nịnh nọt Triệu Vĩ Hàng, cô cũng còn phải xem cô có muốn hay không nữa.
* * *
Đinh Chỉ Túc không lay chuyển được Thả Hỷ, cuối cùng đành phải kê cho cô một đơn thuốc ngủ.
Hôm đó, Triệu Vĩ Hàng bước vào phòng, đúng lúc Thả Hỷ đang uống thuốc. Ban đầu, anh không biểu hiện gì, nhưng sau đó lại cầm lọ thuốc lên xem. Tối đến, Thả Hỷ ngủ không say, điều đó anh có biết, chỉ có điều anh không nghĩ rằng chuyện đó lại nghiêm trọng đến mức độ phải uống thuốc ngủ. Anh thấy rằng mình có trách nhiệm nói chuyện này với cô. Theo Triệu Vĩ Hàng, quá lạm dụng thuốc cũng giống như việc hút thuốc phiện, chỉ có điều hàm lượng khác nhau mà thôi.
“Thả Hỷ, em lại đây một chút.” Khó khăn lắm mới có hôm Triệu Vĩ Hàng về sớm như hôm nay. Thả Hỷ mải bận rộn trong nhà bếp. Anh thay quần áo xong liền gọi cô vào nói chuyện.
Đợi Thả Hỷ ngồi xuống ghế, Triệu Vĩ Hàng mới giơ lọ thuốc ra, “Dạo này em liên tục uống thuốc?”
Thả Hỷ chỉ ngồi cọ hai tay vào nhau Anh ta trong lòng chẳng tán đồng, bây giờ đã biết mở miệng hỏi mình rồi đây, sao trước đây không nghe không hỏi gì thế?
“Anh biết có thể vì việc gì đó mà tâm trạng em không vui. Anh đã cố gắng để em có đủ không gian và thời gian tự điều chỉnh bản thân. Rốt cuộc thì em sao vậy? Có khi nói ra, biết đâu anh lại giúp được. Không nên chỉ dựa vào thuốc ngủ để ru ngủ.”
“Đó là việc của em.” Thả Hỷ trả lời với vẻ đầy ấm ức.
“Đúng, đó là việc của em. Anh cũng biết rằng anh hơi nhiều chuyện. Tuy nhiên, buồn phiền tới độ phải dùng thuốc để ngủ, anh cho rằng vấn đề đã rất nghiêm trọng, em cần nói với anh.”
Triệu Vĩ Hàng càng nói như vậy, Thả Hỷ lại càng ngại ngùng không muốn nói mình mất ngủ là vì anh ta. “Em chẳng có việc gì cả, chẳng qua chỉ là do anh ngáy to quá, em không ngủ được.” Trong lúc bí bách, Thả Hỷ nghĩ đại ra một cái cớ, nói xong cô lại tự cảm thấy ân hận.
Tất nhiên, Triệu Vĩ Hàng hiểu ngay hàm ý của câu nói đó. “Cố Thả Hỷ, có phải em ám chỉ rằng muốn anh ra ngủ ngoài phòng khách không?” Không đợi Thả Hỷ trả lời, Triệu Vĩ Hàng bỗng nhiên đứng phắt dậy, “Em quả là ức hiếp người quá đáng! Em xem, để em tự do lâu như vậy, thế mà em cũng chẳng thèm coi anh ra gì!”
Triệu Vĩ Hàng lao tới chỗ Thả Hỷ, Thả Hỷ chỉ kịp vớ lọ thuốc trên bàn ra chống đỡ. Triệu Vĩ Hàng đưa tay gạt lọ thuốc ra, túm chặt cổ áo của Thả Hỷ, “Chẳng biết đúng sai gì cả!”.
Mặc dù cũng hơi chột dạ khi thấy Triệu Vĩ Hàng nổi cáu, tuy nhiên, Thả Hỷ vẫn ngang bướng cãi lại một câu: “Còn anh thì lúc nào cũng cho mình là đúng!”.
“Xem ra phải dạy cho cô một bài học mới được!”
“Không đến lượt anh dạy bảo tôi!”
Triệu Vĩ Hàng cười gằn: “Cố Thả Hỷ, nhanh mồm nhanh miệng gớm nhỉ!”
Thả Hỷ còn muốn khiêu khích tiếp, nhưng khi thấy Triệu Vĩ Hàng cúi người xuống, cô lại ngồi ngây ra, vội đưa tay lên bịt miệng lại.
Triệu Vĩ Hàng ghé sát vào Thả Hỷ, cúi đầu xuống, cố kìm nén những tổn thương khi bị từ chối, chỉ thì thầm bên tai cô: “Cố Thả Hỷ, anh hy vọng cuộc hôn nhân của mình luôn lành mạnh, vợ của mình luôn lành mạnh, cả tâm hồn và thể xác.” Sau đó định buông cô ra rồi đứng lên.
Lần này thì Thả Hỷ không kịp phản bác, cô mơ hồ nhận ra rằng, nếu lần này mình lại đẩy anh ta ra hoặc kệ anh ta bỏ đi, giữa họ sẽ mãi mãi tồn tại một hố sâu ngăn cách. Cô đưa tay ra ôm lấy Triệu Vĩ Hàng, ngả người về phía anh, kích thích cho anh ta dấn tới.
“Được không?” Đôi môi Triệu Vĩ Hàng đang mải miết trên người cô: “Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Thả Hỷ nghiêng đầu hôn nhẹ lên má Triệu Vĩ Hàng, sau đó gục đầu vào vai anh ta: “Đừng hỏi nữa”. Không phải Thả Hỷ xấu hổ hay trong lòng đang phiền muộn, chỉ là trong những trường hợp như vậy, cô quả thực không biết thể hiện như thế nào trước một Triệu Vĩ Hàng đang bị kích thích và đam mê kia.
Buổi tối hôm đó, chẳng biết đã tiêu tốn bao nhiêu năng lượng, quả thực rất mệt. Hay là vì cuối cùng cũng đã phá vỡ được tảng băng chiến tranh lạnh bấy lâu nay, trong lòng liền cảm thấy yên ổn? Thả Hỷ rửa ráy qua loa một chút rồi vào ngủ luôn. Trước khi chìm vào giấc ngủ say, cô lờ mờ nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đang đứng ở cuối giường lau tóc, dường như anh ta đang nói câu gì đó. Thả Hỷ cố gắng giữ cho mình tỉnh táo một chút nhưng cũng không được rồi cứ thế ngủ thiếp đi.
“Này, tối qua anh nói với em câu gì vậy?” Sáng sớm vừa ngủ dậy, Thả Hỷ vội quay sang hỏi Triệu Vĩ Hàng.
“Câu nào?” Triệu Vĩ Hàng vừa tỉnh giấc, có vẻ như đang không hiểu chuyện gì.
“Thì lúc em đang chuẩn bị ngủ, anh đứng ở phía cuối giường ấy.”
Triệu Vĩ Hàng đưa tay nghịch mái tóc của Thả Hỷ, “Anh hỏi em sao lại cười?” Thực ra, lúc đó, Triệu Vĩ Hàng đã hỏi Thả Hỷ rằng có thích như vậy không, sao lại cười tươi như vậy? Tuy nhiên, cung cách đó không hợp với tình hình hiện tại, vì vậy anh bèn nghĩ ra một câu khác để thay vào.
“Em cười à?” Thả Hỷ ngồi nhỏm dậy, buộc gọn mái tóc bị Triệu Vĩ Hàng nghịch rối lên, cô lại ngồi thần ra, “Chẳng có gì đáng để cười mà!”
Triệu Vĩ Hàng không để ý đến Thả Hỷ nữa, anh