XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.

Túc, hẹn nhau ở quán ăn.”
Thả Hỷ lên xe, lần nước anh đợi cô, chính là lúc báo tin bà nội cô mất. Không biết khi chờ đợi, Tần Mẫn Dữ cảm thấy thế nào. Thả Hỷ vẫn còn nhớ, hồi nhỏ khi phải chờ đợi, cô biết anh sẽ xuất hiện, sau khi yêu anh, cô vẫn luôn chờ đợi trong hy vọng, cho dù sự chờ đợi đó cuối cùng cũng không mang tới sự ngọt ngào.
Lúc đó đang là giờ cao điểm, Tần Mẫn Dữ lái xe ra bằng cổng phụ, sau đó lại vòng qua cổng chính. Khi đi qua cổng chính, Thả Hỷ bỗng nhìn thấy một chiếc Mer­cedes vô cùng quen thuộc đang đỗ trước cổng trường, chiếc xe đỗ lại đã làm nơi đó bị ùn tắc.
Thả Hỷ vội hét lên: “Dừng lại nhanh lên, em phải xuống xe!”
Sự việc quá đột ngột, Tần Mẫn Dữ cũng không hiểu tại sao Thả Hỷ lại hét lên đòi dừng xe, tuy nhiên, anh vẫn bật xi nhan xin đường rồi từ từ đỗ bên cạnh đường. “Sao thế?” Thấy Thả Hỷ vội vã xuống xe rồi chạy về phía sau, Tần Mẫn Dữ phải thò đầu qua cửa xe gọi với theo: “Ở đây không được đỗ xe lâu đâu!”
Thả Hỷ quay đầu lại xua xua tay, “Anh đến đó trước đi, lát nữa em sẽ gọi cho Chỉ Túc rồi tự đến đó”.
Tần Mẫn Dữ nhìn theo bóng của Thả Hỷ, thấy cô chui vào trong một chiếc xe khác. Chiếc xe đó lái vượt qua xe của Tần Mẫn Dữ rồi hoà vào dòng xe đang hối hả trên đường. Lúc đó, anh không thể hiểu nổi, quả thực không tài nào hiểu nổi. Cũng có thể, tất cả mọi người đều cảm thấy mình đã đối xử không đúng với Thả Hỷ. Nhưng tại sao anh chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh phía sau hành động của cô ấy.
Thả Hỷ chui vào trong xe của Triệu Vĩ Hàng, “Xin lỗi, xin lỗi!”
“Sao em lại đi từ đằng đó lại?” Triệu Vĩ Hàng đã chăm chú theo dõi phía trong trường, xem có thấy Thả Hỷ đi ra không. Còn đoán già đoán non rằng chắc Thả Hỷ quên gì đó ở văn phòng rồi phải quay lại lấy, vì vậy, mặc dù biết rằng xe của mình đang cản trở đường đi nhưng cũng không quá sốt ruột.
“Tối nay, mấy người bạn em lại bỗng nhiên muốn tụ tập, em đi nhờ xe của họ qua đây nên xuống ở phía trước xe của anh.” Thả Hỷ không dám nói là cô đã quên mất rằng Triệu Vĩ Hàng đang đợi cô ngoài cổng. Triệu Vĩ Hàng dường như cũng không có ý định tra hỏi thêm, Thả Hỷ khẽ thở phào.
“Ờ, đi đâu, để anh lái xe đưa đi.”
“Em cũng không biết, đợi chút để em hỏi Chỉ Túc.” Quả nhiên lại là nhà hàng Sở Gi­ang, Thả Hỷ bối rối nhìn Triệu Vĩ Hàng. Đó là nhà hàng vào loại nhất nhì ở thành phố này, tiệc cưới của Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng hồi đó cũng được tổ chức ở đấy. Tổng giám đốc của nhà hàng này hình như là chỗ quen biết của Triệu Khắc Dương- bố của Vĩ Hàng- mối quan hệ giữa hai nhà xem ra rất thắm thiết.
Trước khi hỏi được địa điểm, họ đang đi đúng hướng đến nhà hàng, nên chẳng mấy chốc, xe của Triệu Vĩ Hàng đã dừng trước cửa nhà hàng Sở Gi­ang. Triệu Vĩ Hàng tìm chỗ đỗ xe rồi cũng xuống xe.
“Có chuyện gì thế?” Thả Hỷ không hiểu.
“Đã đến đây rồi thì vào chào chú Mạnh một tiếng, bọn em cứ liên hoan đi, hoá đơn để anh thanh toán cho.”
Lúc đó, Thả Hỷ bỗng nhìn thấy xe của Tần Mẫn Dữ cũng vừa đến nơi, đỗ gần chỗ xe của họ.
Triệu Vĩ Hàng nhìn theo hướng nhìn của Thả Hỷ, “Bạn học của em đến đấy à?”
Thả Hỷ không trả lời, tình hình này thì việc họ chạm mặt nhau là điều khó tránh khỏi rồi.
Tần Mẫn Dữ quả nhiên tiến về phía họ đang đứng. Thả Hỷ hết nhìn người này lại quay sang nhìn người kia, họ đều đang đợi cô giới thiệu.
“Đây là chồng em, Triệu Vĩ Hàng. Còn đây là bạn học của em, Tần Mẫn Dữ.” Giới thiệu một cách đơn giản, nghĩ một lát, cô lại nói thêm, “Bữa cơm hôm nay do Tần Mẫn Dữ mời, anh ấy muốn chúc mừng đã ra viện.”
Triệu Vĩ Hàng khẽ nheo mắt lại, chìa tay ra, “Xin chào.” Với mối quan hệ như vậy, Triệu Vĩ Hàng biết rằng mình có muốn thanh toán bữa tiệc này sẽ thành việc thừa thãi.
“Xin chào.” Tần Mẫn Dữ cũng lịch sự chìa tay ra, “Đều là những bạn thân, cũng không đông lắm, anh Triệu ở lại cùng cho vui nhé!” Không cứ là có thích hay không nhưng chút lịch sự này cũng cần phải có.
“Không cần đâu,” Triệu Vĩ Hàng mỉm cười, “Các bạn cứ vui vẻ nhé!” Nói xong, cũng chẳng rườm rà gì nữa, lái xe về luôn.
“Đi thôi, hai người kia đến rồi đấy.”
Quả nhiên, trong gi­an phòng đã đặt trước, Đinh Chỉ Túc và Trịnh Hữu Khánh mỗi người ngồi một góc, chẳng ai thèm nhìn mặt ai cả.
“Hai người sao vậy?”
“Tớ lại đang muốn hỏi cậu đây.”
“Một vài câu không thể nói hết được.”
“Vừa nãy cậu ấy đòi hút thuốc, tớ không cho, sau đó cậu ta bỏ ra góc đó ngồi, cũng chẳng hút thuốc nữa.”
Thả Hỷ nhìn Trịnh Hữu Khánh, cậu ấy không phải là người hay chấp nhặt những chuyện như vậy. Trịnh Hữu Khánh đưa quyển thực đơn về phía Thả Hỷ và Tần Mẫn Dữ, “Hai cậu cũng chọn món đi.”
Thả Hỷ lắc lắc đầu, nhìn vào quyển thực đơn, cũng chẳng biết những tên gọi mỹ miều kia rốt cuộc là món gì. Cô chẳng buồn hỏi và cũng chẳng buồn tốn công suy nghĩ, “Mọi người gọi là được rồi, tớ ăn gì cũng được.”
“Tức là tuỳ ý rồi?” Vào phòng đã lâu, bấy giờ Tần Mẫn Dữ mới lên tiếng. Trước đó toàn một mình Trịnh Hữu Khánh ba hoa, nhưng câu nói đó của anh cực kỳ khiêu khích, nó không thể không khiến Thả Hỷ nghĩ đến một hàm ý khác.
Dưới