Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.

ay rất quan trọng phải không, đã hết bận chưa?”
Nghĩ đến chuyện ngày hôm nay Vĩ Hàng lại cảm thấy đau đầu. Đây vốn là một hạng mục quan trọng, tài liệu của các gói thầu khồng khác nhau là mấy nhưng các chuyên gia lại không thống nhất được ý kiến. Họ đều là những bậc đức cao vọng trọng nên Triệu Vĩ Hàng không thể tự mình ra quyết định được, nhưng nếu để họ tiếp tục thapr luận như vậy, e rằng cuộc họp mấy ngày cũng chưa có kết quả. Trong khi đó, Triệu Vĩ Hàng lại đang lo tình hình ở nhà, cuối cùng, anh chỉ còn cách tập trung các ý kiến đó lại, dung hòa một chút, chọn ra 1 phương án sát thực nhất.Tất nhiên không phải ai cũng hài long với kết quả như vậy, tuy nhiên, với lập trường của anh, chỉ có thể làm vậy mà thôi.Trên thực tế cũng chẳng có việc gì hoàn hảo cả.
“ Vẫn tốt, em không cần bận tâm đến công việc của anh”. Triệu Vĩ Hàng chợt nghĩ ra vị trí của anh ở Ủy ban ít nhiều có sự thay đổi. anh vẫn chưa có dị dặn dò Thả Hỷ, cô ấy quá dễ bị người ta lôi kéo mua chuộc, điều này quả thực rất phiền phức.
“ Cố Thả Hỷ, địa vị của anh bây giờ rất nhạy cảm. Dần dần sẽ có người tìm gặp em để nhờ vả. Lúc đó em nhất định không được nhận lời. Công việc của anh không lien quan gì tới em, tới nhà mình. Vì vậy em đừng bao giờ hỏi han công việc của anh, hiểu không?”
Thả Hỷ yên lặng suy nghĩ hồi lại rồi nói: “ Triệu Vĩ Hàng, bọn họ liệu có tìm đến tận nhà mình không?”
“ Cũng có thể”
“ Vậy em phải làm thế nào?không được mở cửa à?”
“ Em chỉ cần nhớ rằng, không cần quan tâm tới ai, không nhận bất cứ món quà gì là được rồi”
“ ờ, em biết rồi, nếu quả thực có người đến đây, em sẽ nói mình chỉ là người giúp việc, không được phép mở cửa, cũng không có quyền quyết định”. Cố thả Hỷ cũng có cao kiến của mình.
Triệu Vĩ Hàng lại không chấp nhận được sự hài hước đó của Thả Hỷ. Đối với việc cô ấy phủ nhận thân phận để tránh phiền hà, cảm giác duy nhất của anh lúc đó là thất vọng,
Cố gắng kiềm chế cảm xúc, Triệu Vĩ Hàng vẫn rót nước và lấy thuốc cho Thả Hỷ: “ Này, uống đi rồi đi nghỉ”
Triệu Vĩ Hàng đứng chắn ngay trước mặt, Thả Hỷ nhận cũng không được, mà không nhận cũng chẳng xong. Cô run run chìa tay ra đón mấy viên thuốc, trong đó có cả thuốc long đờm. Cái anh chàng Triệu vĩ Hàng này kể cũng liều, dám cho cô uống tuốc một cách tùy tiện như thế này đây
“ Em có khả năng bị dị ứng với pen­pcilin”
“Không phải peni­cillin. Mà là ery­thocin.Thôi uống thuốc đi còn đi nghỉ”
Uống đống thuốc này vào rồi lại mất ngủ cũng nên. Thả Hỷ nắm chặt mấy viên thuốc trong tay, như thể đang muốn nghiền nát chúng ra. Không được, không thể uống mấy viên thuốc này được.
Thả Hỷ đón lấy cốc nước. “ anh cứ đi rửa bát đi, Chỉ Túc nói rằng sau khi ăn 30ph mới được uống thuốc. Em đợi them chút nữa rồi sẽ uống”.
Nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đi vào bếp. Thả Hỷ liền đặt cốc nước xuống đi vào phòng ngủ. Cô nhìn quanh quất 1 hồi, cuối cùng đem vứt thuốc vào bồn cầu. Nhưng cô xả nước mấy lần mà một viên thuốc vẫn cứ nổi lên, không chịu chìm xuống, chết rồi, phen này ông trời muốn trút giận lên đầu cô đây.
Cố Thả Hỷ, em đang làm gì vậy?”
Câu nói đó khiến Thả Hỷ giật bắn mình, cô vội quay người ngồi luôn xuống bồn cầu: “ Sao a lại vào đây, e đang đi vệ sinh”
Triệu Vĩ Hàng đang bê cốc nước ban nãy nói: “Anh nghĩ là em muốn nằm nghỉ nên mang nước vào cho em. Bây giờ xưm ra em cũng không cần nữa rồi”. Thả Hỷ ăn mặc chỉnh tề như vậy mà ngồi trên bồn cầu, nếu Triệu Vĩ Hàng không nhận ra cô đang giả bộ, thì quả là ngớ ngẩn. “ Cố Thả Hỷ, mỗi ngày em lại mang đén cho anh một bất ngờ đấy, đã thế còn biết giở thủ đoạn, biết nói dối nữa chứ”
Thả Hỷ vội túm lấy Triệu Vĩ Hàng lúc ấy đang định quay ra: “ Vậy anh nói xem, em phải làm thế nào. Em gọi điện cho anh, anh không nghe máy, em nhắn tin cho anh nhiều tới nỗi máy của anh cũng bị nổ tung vì quá tải, anh cũng không chịu về nhà. Em nói dối như vậy cũng đâu có nghiêm trọng quá, chẳng qua cũng chỉ là một mẹo nhỏ thôi mà.”
“ Anh chịu em rồi, còn nói là vì anh nữa. Thấy anh cuống quýt lái xe về, thấy anh vứt bỏ công việc lại, về nhà nấu cơm cho em có phải em rất đắc ý không? Cố Thả Hỷ, em thật chẳng biết phải trái gì cả!”. Triệu Vĩ Hàng nắm chặt cốc nước, định ném xuống đất, nhưng sau đó anh chỉ hắt nước trong cốc đi rồi đặt nó xuống. Triệu Vĩ Hàng quay đầu bước ra, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm.
Triệu Vĩ Hàng cũng không biết vì sao mình trở nên kỳ cục như vậy. Cô ấy tìm cách gọi mình về, hà tất phải để ý xem có phải vì nhớ mình hay không, có phải vì muốn thay đổi hay không, có phải mọi việc cô ấy làm đêu xuất phát từ tấm chân tình hay không? Chỉ cần cô ấy phải suy nghĩ, phải tìm cách lien lạc với mình, như thế chẳng phải được rồi hay sao? Không được, như vậy vẫn chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ. Cố Thả Hỷ thì có gì xuất sắc nào, Triệu Vĩ Hàng vẫn hỏi bản thân mình tại sao mỗi lần cô ấy không chú ý tới anh, anh lại đau khổ, khó chịu như vậy?
Cả tuần vừa rồi Thả Hỷ liên tục gửi tin nhắn cho anh, hết hỏi thăm lại báo cáo tình hình ở nhà. Mặc dù không nhắn tin trả lời nhưng mỗi tin nhắn


Ring ring