Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.

a xoa bàn tay đặt trên bàn của Tư Đồ Quyết, như trấn an tâm tình đang xúc động của cô.
“Vậy chỉ có thể nói thế giới mà em sống thật sự rất đơn giản.” Cậu nói: “Nói thật, anh cũng không đồng tình cách làm của Đàm Thiếu Thành, nhưng anh có thể hiểu em ấy. So với tưởng tượng của em thì sự bần cùng đáng sợ hơn nhiều, nó hoàn toàn có thể tiêu phí rất nhiều thứ, giống như một mảnh đất vô cùng cằn cỗi không thể nuôi dưỡng một đoá hoa được cưng chiều. Danh dự và đạo đức, chưa hẳn em ấy không có, cũng không phải không cần, chỉ là chúng xếp sau những thứ tối thiểu có thể đảm bảo cho cuộc sống mà thôi. Việc trong nhà em ấy anh từng nghe qua, bố em ấy là một công nhân thợ mỏ, xảy ra chuyện, tuy là tai nạn lao động, nhưng ông chủ quặng mỏ trở mặt không nhận, cũng chẳng có biện pháp gì cả, học phí năm thứ tư vẫn còn đang nợ thì nhà trường có thể cho nợ, nhưng còn cơm ăn… Trong nhà không còn gì có thể trông đợi, lại còn đợi em ấy cứu tế nữa… Đôi khi con người chính là như vậy, đồ tốt đẹp đều ở trên trời, biết rõ nhảy lên cũng không với tới, vậy chỉ có thể tuyệt vọng tìm kiếm những nơi thấp, biết đâu bên trong bùn đất có thể tìm thấy thứ khiến sự sống của mình tiếp tục được tồn tại, dù ghê tởm cũng phải lao vào, ai còn để tâm sạch sẽ hay không nữa, cuối cùng càng ngày càng lao vào sâu hơn.”
Tư Đồ Quyết lập tức nghe ra ẩn ý của cậu, không đồng ý nói: “Những lời phiếm đó đều là Tam Da nói chứ gì, tên đó không thi nghiên cứu sinh của Trâu Tấn, kết quả không được lại cả ngày nói điều không đúng về người ta. Đừng cho là em không biết cậu ta có suy nghĩ xấu xa về Khúc Tiểu Uyển, đúng là không ăn được nho thì nói nho xanh. Em không thích nghe nhất là những lời này, Diêu Khởi Vân, hai chữ “nghe nói” kia nếu là đáng tin thì không biết em đã kết giao với bao nhiêu thằng con trai nữa.”
“Được rồi, anh cũng tiện mồm nói thôi. Em nhìn em đi, nóng nảy đến mức nào rồi.” Diêu Khởi Vân không tranh cãi với cô nữa.
Tư Đồ Quyết cũng không lừa Diêu Khởi Vân, ngày hôm đó đúng là Trâu Tấn không nói gì cả, tuy đứng trên lập trường của ông, dù nói gì cũng chưa hẳn là không có lập trường. Nhưng không lâu sau đó, Tư Đồ Quyết lại lần nữa gặp Trâu Tấn ở văn phòng học viện, vừa mới giáo huấn chết đi sống lại một nghiên cứu sinh tiến sĩ, nhưng Trâu Tấn lại rất hoà nhã mỉm cười với Tư Đồ Quyết: “Tư Đồ Quyết, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Tư Đồ Quyết nhìn đàn anh khoá trên đang ủ rũ bên cạnh mình đi ra, nếu cô nhớ không nhầm thì tên “nghiên cứu sinh tiến sĩ đen đủi” này chính là bạn cùng phòng kí túc với Tam Da. Cô mang theo cảm giác xấu hổ và thông cảm, vừa mừng vừa lo đứng ở xa chào Trâu Tấn: “Giáo sư Trâu, không, không, chào viện trưởng Trâu ạ.”
Trâu Tấn vừa nghe vậy liền vui vẻ: “Sao thế, em không phải nghiên cứu sinh của tôi, sợ tôi làm gì à?”
Tư Đồ Quyết gãi đầu, thật sự không kiềm chế được sự tò mò từ tận đáy lòng mình, liền đánh bạo hỏi: “Chịu thôi ạ, tin đồn kinh khủng lắm. Em nghĩ, làm đệ tử của thầy, ngoài chuyện phải có đủ vận may thì phải có đầy đủ sức chống cự nhất định mới được.”
“Em biết mà không nói, đó chính là bản lĩnh thật sự, tôi rất căm ghét những người bình thường.” Xem ra Trâu Tấn cũng không so đo lời Tư Đồ Quyết nói, nghĩ một chút rồi còn nói thêm: “Đa số đều do cách cư xử của tôi thất bại, ở lĩnh vực học thuật tôi rất nghiêm khắc, đối với chính mình cũng vậy, không cho phép một tia sai sót, lơ là, vì thế cũng hi vọng những đệ tử của mình có thể lấy những tiêu chuẩn cao đó ép buộc chính mình, tôi coi họ như người nhà nên bình thường ít kiêng dè, hơn nữa đôi khi chỉ tiếc rèn sắt không thể thành thép, không cẩn thận là thành Diêm vương đấy. Ngay cả cô gái nhỏ như em cũng nghe nói rồi mà.”
Tư Đồ Quyết gượng cười hai tiếng.
Trâu Tấn mỉm cười: “Nhưng tôi tự nhận mình đối xử với phụ nữ rất phong độ, điều này em có thể yên tâm.”
Đã sớm nghe khi còn trẻ, Trâu Tấn là một người rất đẹp trai, hiện giờ tuổi đã lớn nhưng xem ra sức hấp dẫn vẫn không giảm, lại còn thêm phần điềm tĩnh và nho nhã, đối mặt với nụ cười của ông, Tư Đồ Quyết cũng phải thừa nhận trong lòng vui lên. Người có thể làm cho nhiều phụ nữ trong ngoài học viện tôn sùng như vậy đương nhiên không phải hư danh rồi.
“Em cũng không phải là đệ tử của Trâu viện trưởng, muốn không yên tâm cũng khó.” Cô cười đùa, mang theo sự giảo hoạt.
“Sao nào, em muốn làm nghiên cứu sinh của tôi?” Trâu Tấn nhướng mày hỏi.
Tư Đồ Quyết đương nhiên không chịu bỏ qua cơ hội, lập tức tuỳ cơ ứng biến: “Toàn bộ học viện dược, ai mà không muốn ạ, chỉ sợ viện trưởng Trâu không chịu nhận thôi ạ.”
Trâu Tấn như cười như không, không nói gì cả, chỉ lặp lại tên cô mấy lần trên miệng.
“Tư Đồ Quyết… Kim hàn ngọc khuyết, ngọc khuyết là Quyết, có chút ý nghĩa. Nhưng tôi cảm thấy chữ này dùng để làm tên em quả là không thoả đáng.”
Khi nói chuyện, ông đã đến đứng cạnh Tư Đồ Quyết, đứng ngang với cô. Tư Đồ Quyết bỗng nhiên nhớ đến lời nói của Diêu Khởi Vân và những lời đồn đại láng máng nữa, dù cô không tin nhưng cũng không tự chủ được lùi lại hai bước, cách xa ông một kh