Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2567 lượt.
ư Đồ Quyết bị nói trúng tim đen liền đỏ bừng mặt lên, tự thẹn vì đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, vội hỏi địa chỉ nhà thầy, đầu kia dường như ông ta cũng bận, nói địa chỉ rồi vội vàng ngắt máy ngay.
Tối trước khi đi, Diêu Khởi Vân vẫn ở bệnh viện thực tập chưa về, Tư Đồ Quyết định điện thoại kể với anh chuyện này nhưng sực nhớ ra anh không ưa Trâu Tấn lắm, mà việc cô cần xin ông ta lại rất khó khăn, gần như hết cách. Cô thầm nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, đã móc điện thoại ra rồi lại nhét vào túi.
Cô lấy cớ tới nhà Ngô Giang nên mẹ chẳng nói gì. Bà vẫn luôn khoan dung thoải mái với quan hệ giữa cô và Ngô Giang, thậm chí còn có phần vui vẻ tán thành.
Tư gia của Trâu Tấn nằm ở “Phố nhà giàu”, cô dựa theo địa chỉ ông ta liền tìm thấy ngay một ngôi nhà xinh xắn màu trắng khuất sau những tán cây. Tuy cô sinh ra trong nhà giày có nhưng chẳng hiểu sao vẫn giữ một suy nghĩ nực cười rằng phần lớn những người làm khoa học đều bần hàn.
Dĩ nhiên cô không chê bai cuộc sống thanh bần đó, có điều khi thấy căn nhà tráng lệ ngự trên địa thế cực đẹp của Trâu Tấn, cô vẫn không khỏi bất ngờ.
Trời vừa sập tối, Trâu Tấn đã đáp máy bay, đang trên đường về nhà. Tư Đồ Quyết cũng không vội vàng gì, cô đi một vòng ngắm nghía căn nhà, hàng rào cây cối xung quanh lưa thưa mà xanh mướt, thoáng nhìn đã biết phải dày công tỉa tót, mảnh sân nhỏ cỏ mọc xanh um, cắt tỉa gọn gang, bài trí trang nhã, rất hợp ý cô.
Nhà cô trên khu phố cổ, trên đoạn đường hoàng kim, phồn hoa tấp nập có thừa nhưng thiếu đi sự u nhàn thanh nhã, trước đây cô còn nghĩ ngôi nhà như thế này chỉ có thể xuất hiện ở khu phố của tầng lớp trung lưu ở nước ngoài.
Cô còn đang ngơ ngác ngẩng đầu ngắm ngôi nhà đã nghe thấy tiếng bánh xe tới gần, bèn ngạc nhiên ngoành lại, trông thấy xe Trâu Tấn mới nhận ra ông ta về nhanh hơn mình tưởng nhiều.
Trâu Tấn hạ kính xe xuống, mỉm cười chào cô rồi đỗ xe sang một bên nói:
- Theo phép lịch sự tôi vẫn phải mời em vào nhà uống chén trà chứ nhỉ?
Tdq vội lắc đầu
- Em làm phiền thầy nhiều rồi ạ, thưa thầy ….trưởng khoa Trâu.
Dường như lần nào cô cũng ấp úng không biết nên gọi ông ta là thầy Trâu hay trưởng khoa Trâu. Nhưng Trâu Tấn lại cười cười, tuy nhiên cô chẳng hiểu chuyện vớ vẩn này có gì khiến “Diêm Vương Trâu ” cười được..
- Đây là giấy của bệnh viện chứng nhận bạn Vi Hữu Căn bị zona cấp tính, làm phiền thầy xem qua ạ. Thưa thầy trưởng khoa, xin thầy cho bạn ấy một cơ hội để bạn ấy tốt nghiệp thuận lợi. Hàng ngày bạn ấy rất chăm chỉ, cả nhà đều trông mong vào bạn ấy, gia cảnh khó khăn lắm ạ. Bạn ấy bỏ thi chị là việc ngoài ý muốn thôi, về sau sẽ không có chuyện đó nữa đâu ạ.
Trâu Tấn nhận lấy kiệt tác của “Ngô Giang”, nhìn lướt qua rồi bóp trán:
- Tôi mệt rồi, đúng là không bì được với thanh niên các em, thế này đi, chúng ta vào sân nói chuyện.
Tdq bấy giờ mới để ý tay ông ta vẫn đang xách hành lý, áo vest còn vắt trên cổ tay, tuy vẫn phong độ nhưng mặt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô không khỏi thầm mắng mình nôn nóng hấp tấp, đành gật đầu nhận lời.
Trên bãi cỏ trong sân có một bộ bàn ghế sơn trắng toát, tdq cúc cung định xách túi hộ Trâu Tấn nhưng ông ta chỉ cười cười từ chối. Hai người ngồi xuống ghế, Trâu Tấn bỏ đồ đạc xuống, thở phào nhẹ nhõm:
- Thầy trưởng khoa Trâu bây giờ đã thành người nổi tiếng rồi, mọi người đều nói thầy là báu vật trấn trường của khoa Dược chúng ta, cũng là mục tiêu phấn đấu của bao người đấy ạ.
Tdq nịnh dẻo như kẹo kéo, bao nhiêu lời ngon ngọt đều véo von hót bằng hết, có điều những gì cô nói cũng là sự thật.
-Thật sao? Trâu Tấn chỉ nhếch môi. Tdq “mọi người” mà em nói bao gồm cả em sao?
-Đương nhiên ạ! Tdq đầy vẻ thành khẩn. Nhưng em biết muốn đạt đến trình độ như thầy thì khó lắm.
- Nhưng cũng dễ sảy chân rơi từ trên này xuống đó.
Lẽ ra đạt được những thành tựu như bây giờ, Trâu Tấn phải lấy làm vênh vang đắc ý, nhưng khuôn mặt ông ta chẳng mấy vui vẻ gì mà ngược lại chỉ có mệt mỏi và bất lực cực cùng.
- Vinh dự rất quý giá, con người ta cả đời ai chẳng mong muốn đạt được thành tựu, giành được vinh dự chứ, có điều bất luận là chuyện gì, một khi đề cập tới lợi ích sẽ kéo theo rất nhiều chuyện khó chịu.
Tdq lặng người nhìn vị giáo sư đứng tuổi đầy đủ cả danh lẫn lợi, tên tuổi đang lên như diều gặp gió. Cô chẳng hiểu sao đột nhiên ông ta lại cảm thán như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ ông ta có vẻ không giống nói dối.
Trâu Tấn vô thức cầm tờ giầy bệnh viện xác nhận Tiểu Căn lên, đột ngột hỏi:
- tdq, em thấy tôi là người như thế nào?
-Dạ?
Câu hỏi này thật đường đột và lạ lung, cô bị hỏi đột ngột, chẳng hề chuẩn bị liền giật thót người, rồi thuận miệng nói theo ý của mình:
- Em không nghĩ được gì nhiều nhưng thầy là người em rất tôn kính, là bậc tiền bối rất được trọng vọng trong học thuật. Cô nghĩ ngợi một lát rồi ngượng ngùng bổ sung . Tuy nhiên rất nhiều người nói hàng ngày thầy hơi nghiêm khắc, hơi hơi thôi ạ.
Trâu Tấn cười nói:
- Tôi thấy không chỉ hơi hơi đâu.
Nụ cười của ông ta dường như đượm vẻ