Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342590
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2590 lượt.
” Diêu Khởi Vân phất tay, thờ ơ lấy hộp thuốc cạnh người cô: “Cô nói không sai, nếu người nơi này khiến cô ghét như vậy, cô thật sự nên trở về. Vấn đề tiền nong, cháu sẽ nghĩ cách gửi cho cô, đến khi anh em đủ sức kiếm tiền, cô cũng không cần phải buồn phiền nữa.”
Cô Diêu ngây người một lúc lâu, bắt đầu nghẹn ngào: “Cháu hiện giờ đã thật sự là một phần nhà Tư Đồ rồi, cô là người làm thuê của cháu? Thật nên để bố cháu nghe những lời cháu đã nói.”
Diêu Khởi Vân tìm thấy thuốc cậu muốn tìm, sắc mặt bình thường, khép lại hộp thuốc mới trầm ngâm nói: “Tuỳ cô nói thế nào cũng được. Cô đừng làm như vậy nữa, coi như cháu cầu xin cô.”
Cô Diêu nhìn cháu lòng như lửa đốt bước lên lầu, giậm chân nói: “Cháu bị ma quỉ ám rồi, cứ tiếp tục như vậy không thể có kết quả tốt đâu.”
DIÊU KHỞI VÂN, CHI BẰNG CHÚNG TA ĐÁNH CUỘC ĐI
Lúc Diêu Khởi Vân đem thuốc dị ứng và nước đến trước mặt Tư Đồ Quyết thì trên mặt và cánh tay cô đã thêm vài vết máu bị móng tay cào qua, rõ ràng cô không nghe lời Diêu Khởi Vân, điều này khiến cậu sau khi nhìn thấy vừa bực mình lại vừa đau lòng.
Thuốc uống rồi nhưng hiệu quả nhất thời vẫn chưa có tác dụng, Tư Đồ Quyết thích xinh đẹp, không phải bất đắc dĩ thì đánh chết cô cũng không mang dáng vẻ này đi bệnh viện. Chứng phát ban đã lây lan khắp cơ thể, không được gãi, huống hồ gãi cũng vô dụng, sự ngứa ngáy kia cứ như ở trong xương cốt vậy, khiến tâm can như lửa đốt mà muốn phát điên, làm sao còn ôn hoà nhã nhặn được nữa.
May mà trong nhà có Tiết Thiểu Bình – dược sĩ thâm niên, các loại dược phẩm đều đầy đủ, Diêu Khởi Vân nghe Tư Đồ Quyết oán giận than thở cũng không lên tiếng, mở một lọ dầu bạc hà, bôi một đường lên da thịt bên ngoài quần áo của cô.
Nhưng tay Tư Đồ Quyết lại bắt đầu không nghe lời sai bảo, cậu cầm tay trái bôi thuốc thì tay phải của cô liền lén lút đưa về cái cổ chỗ bị dị ứng nghiêm trọng nhất. Diêu Khởi Vân không nhớ mình rốt cuộc đã nói với cô bao nhiêu lần là gãi không làm vết thương thuyên giảm được, nhưng cô vẫn bấy nhiêu lần phạm phải, làm cậu vốn không dễ chịu trong lòng bị mất hết kiên nhẫn, sau một lần nữa cảnh cáo không hiệu quả, cậu không nói thêm lời nào, đập cái tay không nghe lời của cô.
Thuốc bôi trong nhà có thể tạm thời chữa chứng phát ban chỉ còn lọ này, không còn loại nào nữa, Diêu Khởi Vân vừa tức vừa giận, vội vàng đứng dậy nhặt lại, cũng may chưa bị dính bẩn, vẫn có thể sử dụng được.
Cậu vừa đứng dậy, nhìn thấy Tư Đồ Quyết ngồi xếp bằng trên giường cố tình nhìn cậu và đang ra sức gãi cánh tay mình.
“Tư Đồ Quyết, em gãi nữa thử xem.” Sự kiên nhẫn của cậu cũng bị đẩy đến ranh giới vực sâu, chỉ còn một chút sức lực cố nén mà đang lung lay sắp đổ.
Đương nhiên Tư Đồ Quyết lại càng ra sức gãi, làn da dưới tay cô ngứa đến mức khiến cô không cảm thấy đau đớn, chỉ có vết máu theo đường gãi khiến người ta nhìn thấy đau lòng. Nhưng ánh mắt đau lòng của Diêu Khởi Vân và vết máu kia, chúng kỳ là lại khiến cô cảm thấy được vỗ về. Cậu đã nói hai người cứ như vậy quên đi, hà tất phải mang dáng vẻ này? Cô nghĩ như vậy, tay không những không ngừng mà còn đầy ý khiêu khích, giống như có ý nói: “Em càng muốn gãi đấy, anh có thể làm gì em chứ?”
Diêu Khởi Vân quả thực cho đến giờ cũng không dám làm gì cô cả, hai người từ lúc quen biết đến giờ đã không biết bao lần cãi nhau, bất kể vì nguyên nhân gì thì vào thời điểm mấu chốt cũng là cậu nhường nhịn cô. Lần này Tư Đồ Quyết dường như cũng không đoán sai, trong cơn thịnh nộ, cậu ngoảnh mặt đi, cự tuyệt nhìn cô. Hít thở, hít thở, hít thở… giống như lùi một bước, lại lùi một bước thì thật sự có thể đổi lấy “trời cao biển rộng”.
Tư Đồ Quyết cười giễu cợt. Khoé miệng vừa mới nhếch lên, thình lình thấy Diêu Khởi Vân tiến lên phía trước, kìm chặt cánh tay cô, vặn ra sau. Cô không hề phòng bị sự cố bất thình lình này, dưới sức mạnh của cậu, cơ thể cô không thể được tự do, cố gắng nghiêng sang trái, cậu cũng không để ý, làm cô ngã nghiêng người. Tư Đồ Quyết còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thì khuôn mặt cô đã rất nhanh đập xuống cái gối, hai tay bị một tay cậu bắt chéo ra sau lưng.
Cô ở trên gối cũng chỉ phí công phát ra vài âm thanh ú ớ, khó khăn quay đầu lại mới tìm được phía để thở thoải mái, kinh hồn kêu lên: “Anh không muốn sống à? Em đếm đến ba, anh không kéo em dậy…”
“Em muốn đếm thế nào thì đếm đi, đã nói em đừng gãi cơ mà, lúc này đã nhớ chưa.” Giọng Diêu Khởi Vân oán giận từ phía sau lưng cô vang đến.
Tư Đồ Quyết chưa từng thấy cảnh tượng như này, sự xảo quyệt khi bình thường đã hoàn toàn bị sợ đến mức mất hết, trong tình thế cấp bách, chỉ có thể doạ dẫm: “Anh như thế này, em sẽ đi nói với mẹ em đấy!” Khẩu khí kia, vẻ mặt kia thật không khác trẻ con đi mẫu giáo bị bắt nạt nóng lòng muốn tìm bố mẹ để tố cáo.
Diêu Khởi Vân ở phía sau cô không nhìn thấy, khoé miệng run rẩy một chút.
“Đừng động đậy, bôi thứ này rồi sẽ không thấy ngứa như vậy nữa, thuốc em vừa uống cũng sẽ dần dần có công dụng, sau đó em có thể đi tìm mẹ