Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1358 lượt.
ánh trăng bạc, lặng lẽ chớ câu trả lời. Khi ngoảnh nhìn lại, lòng đột nhiên trở nên yên tĩnh. Thời gian vụt trôi, nhanh như nước lọt qua kẽ ngón tay. Lúc này, cậu mới hiểu, thì ra từ đầu chí cuối, người cậu ái mộ, vẫn vương, si mê, chẳng qua là cô thiếu nữ tồn tại trong tâm chí cậu mà thôi.
Ngày hôm sau, Triệu Doãn Phu đã dậy rất sớm chuẩn bị đi học, Giang Tử Khâm ngồi cùng bàn ăn, sắc mặt hơi xám. Bữa sáng vô cùng đơn giản, mỗi người một bát cháo, nữa quả trứng muối và đĩa củ cải khô xào dẫm dầu, cả nhà ăn chung.
Không phải cô chưa từng ăn những bữa sáng như vậy, nhưng từ lâu nó đã bị cô chủ tâm bọc kín trong ký ức. Trên mâm cơm nhà bà cô ruột, thường xuyên có đồ ăn còn khó hơn thế này. Chỉ vì những năm tháng ở bên Kha Ngạn Tịch, cô đã quen uống sữa bò nhập khẩu, quen ăn bánh mỳ thơm phức mới ra lò, thực đơn hàng ngày được chuyên gia dinh dưỡng vạch định mỗi ngày mỗi giờ khác... giờ đây nhìn những đồ ăn trước mặt, khác biệt rõ ràng một trời một vực.
Thấy Giang Tử Khâm bần thần ngồi lặng, tưởng cô không muốn ăn, Triệu Doãn Phu vội chìa cho cô nửa quả trứng của mình. Giang Tử Khâm cau mày nhìn rất lâu, mới cầm lên đôi đũa nãy giờ cô vẫn nhìn đăm đăm, moi nửa cái lòng đỏ, nuốt vội vào. Cô vứt lòng trắng, uể oải gẩy từng hạt cháo vào miệng.
Sau bữa ăn sáng đơn giản, Triệu Doãn Phu đến trường, Giang Tử Khâm ở nhà, trước đó cô đã nhắc cậu không được bán đứng cô, tiết lộ với Kha Ngạn Tịch chỗ cô ẩn náu, lịa thầm lo liệu anh có đến trường tìm mình không. Giang Tử Khâm nóng ruột đợi Triệu Doãn Phu đi học về, để biết tình hình trong ngày.
Phần lớn thời gian, Giang Tử Khâm ở bên bà Triệu. Thấy cô bé không chịu nói vì sao bỏ nhà đi, chỉ liên tục thăm dò, nghe lỏm ít một.
“Cháu tên Giang Tử Khâm à, cô gái?” Bà Triệu vừa nhặt rau, khóe mắt liếc trộm cô.
Giang Tử Khâm dang theo dõi cai mạng nhện trên trần nhà, nghe hỏi vội quay lại:
“Vâng ạ!”
“Tên hay quá, ai đặt cho cháu thế? Bố, mẹ hay ông bà?”
“Không phải, đấy là Ngạn Tịch đặt cho cháu.” Vừa nhắc tên anh, lòng đã nặng trĩu, cô lấy cái ghế ngồi cạnh bà Triệu, tay chống cằm xem bà nhặt rau.
Bà Triệu để rổ rau trước mặt Giang Tử Khâm, ý bảo cô làm, ai ngờ cô cầm cọng rau giơ lên đếm đường gân lá. Lát sau, khẽ hỏi: “Bữa trưa ăn rau này hả bác?”
Bà Triệu gật đầu, “Không được à?”
Giang Tử Khâm không trả lời. Lát sau mới ngẩng đầu, bỏ cọng rau vào rổ, buồn rầu nói: “Ngạn Tịch nhất định sốt ruột đến chết, cháu đi lâu như thế.”
Bà Triệu ngẩng lên cười với cô, “Nếu Doãn Phu không sống chết giữ cô ở lại. tôi đã đưa cô về nhà. Ấy đừng nhìn tôi như thế, tôi biết nhà cô thật mà. Cô quên à, lần trước sinh nhật cô, Doãn Phu nhà tôi còn đến dự mà.”
Giang Tử Khâm lập tức cảnh giác, ngồi thẳng lên, như sợ bị người ta đưa đi mất. Bà Triệu càng cười to, “Đừng sợ, tôi biết cô không chịu quay về, nhưng cô cũng chẳng trụ nổi mấy ngày đâu. Cô tiểu thư như vậy, sao có thể sống ở nhà chúng tôi.”
Giang Tử Khâm lập tức cự lại, “Làm gì có chuyện!”
Nhưng đến chiều, lòng tin của cô bắt đầu lung lay. Bữa trưa, ông Triệu không về, cô và bà Triệu ăn chung một bát rau xào. Do nhà có khách, bà Triệu ưu ái xẻo miếng thịt muối xào với rau, nhưng cô vẫn không nuốt nổi mấy miếng.
Bà Triệu suốt ngày ở nhà một mình, giờ có người tiếp chuyện, có bao nhiêu chuyện từ đời nào bà đem ra kể hết. Giang Tử Khâm ngồi tựa vào tường, nghe câu chuyện không đầu không cuối của bà, mắt cô di chuyển theo từng vòng màng nhện trên trần nhà, cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô vừa ngấp một cái, thì bà Triệu goi: “Tử Khâm, lại đây rửa bát cho bác.”
Giang Tử Khâm miễn cưỡng đi đến, dùng cái giẻ lau rửa bát bạc phếch khỏa đi khỏa lại trong chậu nước nổi váng dầu. Bỗng thương cho đôi tay mình, bao nhiêu năm không động vào nước rửa bát. Kha Ngạn Tịch còn gìn giữ hơn cả cô, anh nói, đôi bàn tay của em sinh ra là để chơi đàn.
Bà Triệu lau bàn tay ướt vào tạp dề, “Cái người gọi là Ngạn Tịch kia chắc đối với cô rất tốt, nuông chiều cô như thế.”
Không hiểu bà nói thế là ý tốt hay xấu, nhưng cô bất cần, chỏ gật đầu, “Ngạn Tịch quá tốt, quá tốt với cháu.”
“Vậy sao cô còn bỏ đi?”
Giang Tử Khâm buồn bã thở dài, nếu anh không giận dữ định đưa cô sang Nauy, cô đâu phải bỏ đi đến chỗ này?
Thời gian suốt buổi chiều, bà Triệu chơi mạt chược. Bốn bà một bàn, chỉ đặt mấy hào lẻ, dù trời suốt ngày đêm cũng không thắng được mấy đồng. Quanh bàn mạt chược các bà chỉ nói về giá rau ngoài chợ, về tiền lương, có lúc cũng nói về chuyện học hành của bọn trẻ, rồi lan man sang vẫn đề học phí mỗi ngày một tăng, quanh quẩn cuối cùng vẫn là chuyện tiền nong.
Giang Tử Khâm thực sự kinh ngạc, đồng tiền hàng ngày cô tiêu như nước, lúc này đối với họ biến thành gánh nặng ngàn cân, làm sao họ không thận trọng, bỏ ra một hào cũng so đo, cân nhắc.
Buổi tối, ông Triệu gọi điện báo phải làm thêm không về, bà Triệu phấn khởi ra mặt. Mặc dù công việc vất vả, nhưng tiền làm thêm rất cao. Giang Tử Khâm bỗng lại nghĩ đến Kha Ngạn Tịch. Cô thường gọi điện vào lúc anh họp, lần nào cũng luyên thuyên rất lâu, m