Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
ng thật, cô hơi ngượng, “Ngốc ạ, em nói đùa thôi, anh tin thật à?”
Chung Dịch lập tức bối rối, cúi đầu thở dài, “Lạ đánh lừa người ta.” Sự yếu đuối của đàn ông luôn khiến phụ nữ xao lòng. Nhưng Giang Tử Khâm không hề, tiếng bước chân ngoài hành lang mỗi lúc mỗi xa đập vào tai, trái tim cô nặng trĩu.
Chung Dịch đưa cô về kí túc xá. Đúng lúc Văn Song Song tan lớp cũng vừa về, đẩy cửa phòng nhìn thấy hai người đang bận rộn. Cô ta cố tình kêu “Ối!” một tiếng rõ to, vội lấy tay che mắt, nói đùa: “Ái chà, tôi về không đúng lúc tý nào.”
Chung Dịch cảm thấy bình thường, thậm chí quay người lấy mấy quả táo đưa cho Song Song, dặn cô chú ý chăm sóc Giang Tử Khâm.
“Cô ấy đâu cần em chăm sóc, có thầy Chung ở đây, một người bằng mấy người ấy chứ!” Văn Song Song liếc Giang Tử Khâm, nhẹ nhàng giễu, “Tử Khâm chúng ta thật tốt phúc, bao nhiêu người tranh nhau lấy nước cho cô ấy rửa chân. Thầy Chung, thật sự thầy phải cố gắng lên mới được!”
Giang Tử Khâm hiểu thâm ý của cô bạn, mặt đỏ bừng, ngoái lại lườm cô ta. Chung Dịch vẫn ngơ ngác, có lẽ tưởng Văn Song Song khích lệ mình, vui vẻ gật đầu nói: “Ừ, nhưng dạo này cô ấy rất khó bảo.”
Văn Song Song cười thầm, sao lại có gã đàn ông khờ thế!
Bệnh của Giang Tử Khâm một tuần sau thì khỏi hẳn, cô không còn cớ gì để tiếp tục lười biếng nữa, đành vác dụng cụ đi vẽ bên ngoài. Đây là sự cực chẳng đấu khi hoàn toàn rời khỏi Kha Ngạn Tịch. Để trang trải cuộc sống, và có tiền nộp tiền học phí, cô không thể không ra ngoài, ngày ngày tất bật kiếm tiền.
Nỗi sợ hãi do quá xúc động sau quyết định kia vào một ngày nào đó của nửa năm trước, đã sớm tiêu tan bởi cuộc sống hằng ngày. Hy vọng, ước mơ về cuộc sống mới đã dần dần khô héo trước hiện thực nghiệt ngã.
Mà trước đó, đã quá lâu, co không nếm trải cảm giác thiếu tiền. Thỉnh thoảng lại mơ giấc mơ đã trở đi trở lại không biết bao lần, lần nào cũng chân thực như vậy. Kha Ngạn Tịch vẫn chạy trong cơn mưa liền rợp trời đuổi theo chiếc taxi chở cô, nhưng không còn thấy bàn tay ai ấm áp đánh thức cô dậy, ôm cô vào lòng khẽ gọi: “Tiểu Man.”
Tất cả như giấc mộng Nam Kha , cuối cùng cũng đế ngày thức tỉnh. Cô giãy giụa trong dòng sông năm tháng, làm đủ thứ công việc, bán hàng, tư vấn khách hàng, cầm những tấm biển quảng cáo lòe loẹt đi khắp đường to phố nhỏ...thường nhịn bữa sáng để tiết kiệm tiền, hoặc suốt cả tuần chỉ ăn sài món màn thầu. Không nhân là màn thầu, có nhân là bánh bao, cô cảm thấy lần đầu tiên mình phân biệt rõ ràng hai loại bánh này.
: có tích từ “Nam Kha thái thú truyện” Thuần vu Phần say rượu ngủ quên dưới gốc cây hòe, mơ thấy mình đi vào Đại Hòe An Quốc, được bổ nhiệm làm thái thú quận Nam Kha, hưởng hết mọi vinh hoa phú quý, tỉnh ra mới biết hóa ra đó chỉ là giấc mộng, tất cả chỉ là hư ảo. Người đời dùng “giấc mộng Nam Kha” để ví vinh hoa phú quý ở đời chẳng qua chỉ là giấc mộng.
Nhưng nếu hỏi, hối hận rồi phải không, kỳ thực chính cô cũng không biết. Có lẽ cô có thể nhìn thấu cuộc đời, nhưng không bao giờ nhìn thấu bản thân.
Mưa liên miên, nên công viên tần Nguyệt rất vắng, chỉ lác đác khách dạo chơi. Nhưng thật kì lạ, hôm nay lại rất hên, từ lúc dựng cái ô trên cầu Đồng Bản, luôn cô khách yêu cầu vẽ.
Công bằng mà nói, Giang Tử Khâm vẽ chẳng xuất sắc gì, mới học được nửa năm, tư chất bình thường, chỉ làm được mỗi một việc là họa cái hình gì, còn cái thần quan trọng nhất của chân dung thì vẫn còn thiếu. Cũng may khách đa phần chỉ yêu cầu vẽ giống, lúc nhận tranh đều khen hết lời. Không ít người quẳng ra năm mươi đồng, cũng không lấy tiền thừa.
Kết quả Giang Tử Khâm bội thu. Lúc thu dọn đồ nghề ra về, lại nghĩ đến cảnh vẽ chân dung cho Phương Thái mấy hôm trước. Kha Ngạn Tịch đứng bên cô, nhưng ánh mắt dịu dàng lại hướng vào nguyên mẫu nhân vật cô đang vẽ. Ai biết anh chân tình hay giả ý, nhưng nó kích động cô, khiến cô một lần nữa chứng kiến sự ác nghiệt của người đàn ông này.
Vừa quay đi, chuông điện thoại của Chung Dịch đã cắt ngang dòng suy nghĩ, do dự mấy giây, có nên nhấc máy, cuối cùng vẫn nhấn nút xanh. Đầu bên kia là giọng nói phấn khích của anh: “A lô, Tử Khâm à?”
“Vâng.” Giọng khô khan, cô đáp: “Có chuyện gì?”
Chung Dịch nhận ra ngay, thoáng im lặng, hình như cau mày, lát sau mới đáp, “Sắp có kỳ nghỉ ngắn dịp mồng một tháng năm, em có rỗi không?”
Tưởng anh ta muốn hẹn hò với mình, lập tức từ chối lấy cớ bận làm thêm. Không ngờ Chung Dịch đoán trước ý đồ của cô, ranh mãnh hỏi, “Thế còn buổi tối, buổi tối rỗi chứ?”
“Không.”
“Thế à, tiếc quá.” Anh thở dài một tiếng, như tiếc thật sự, “Anh có người bạn là giám đốc khách sạn Hàn Phủ, nhờ tìm giúp một nhạc công cì cô gái đang làm cho khách sạn muốn về quê nhân ngày nghỉ mồng một tháng năm, họ cần người thay thế tạm thời. Thù lao không cao lắm, nhưng cũng được ba bốn chục. Vậy thôi, nếu em bận, anh sẽ gọi cho Văn Song Song cùng phòng em, đằng nào...”
“Ấy, khoan đã!” Không đợi anh nói hết, Giang Tử Khâm nhoẻn cười nói chữa: “Anh đúng là, sao không nói rõ! Để em, để em, đằng nào cũng không có việc lớn gì, lui lại c