Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
t ngang tàn, “Nói bừa.”
“Anh không muốn có con à? Này, đó là con của chúng mình!”
“Đương nhiên anh muốn có con!”
“Vậy sao anh dữ thế?” Cô bỗng cúi đầu ủ rũ, “Ôi, anh không yêu em tý nào.”
Anh lập tức buông kiếm đầu hàng, “Em lại nói bừa rồi!” Anh quay lại, cắn tai cô, cô cười khanh khách, “Cái người đó của anh chẳng phải tối qua mới đi sao? Em nhìn thấy...à, thôi.”
Cô đỏ mặt, vùi đầu vào lòng anh, giơ tay sờ đường nhân trung phía trên môi anh lại điều chỉnh hơi thở của mình.
Anh cắn nhẹ ngón tay cô, mỉm cười nói vui: “Anh là người xấu, em vẫn còn rất trẻ.”
“Này, Ngạn Tịch, anh lại thế rồi. Em đã hai mốt tuổi, nếu thời ngày xưa, đã có con lớn tướng đấy.” Cô mân mê mặt anh, thì thào, “Sinh con trai sẽ đặt tên là Kha Ái Giang, sinh con gái sẽ tên là... cũng tên là Kha Ái Giang.”
“Em nghe nói hôm ấy có một cô nào đó chạy đi chạy lại nộp viện phí cho em?”
Ánh mắt Kha Ngạn Tịch dừng trên trang tạp chí hơi lâu, Phương Thái biết tâm trí anh lại đang phiêu dạt. Hồi ức chắc là rất hay, khi nhớ lại, anh còn mỉm cười. Thật hiếm hoi, một người đàn ông lúc nào cũng như đeo mặt nạ lại biết cười dịu dàng như thế.
Kha Ngạn Tịch đột nhiên sực tỉnh, tim cũng chợt nhói. Anh gập cuốn tạp chí, đợi cho cơn đau đi qua, mới ngẩng nhìn cô gái trên giường bệnh.
“Thôi, anh biết là ai rồi, nhìn sắc mặt em là biết.” Phương Thái nằm xuống, anh vội đi đến đắp chăn cho cô. Phương Thái vừa quan sát anh vừa nói: “Nếu em là cô ấy, em sẽ làm ầm ĩ một trận, quyết một phen sống mái với anh, dâu có chuyện lại đi giúp tình địch làm việc này việc nọ, có khi còn mong tình địch chết sớm cũng nên.”
Kha Ngạn Tịch lại trở về ghế ngồi, hướng mặt ra cửa sổ, “Anh không muốn nhắc đến cô ấy.”
“Con người anh điểm nào cũng tuyệt, mỗi tội thích làm con rùa rụt cổ.”
“Em có tư cách gì nói anh như vậy?”
Phương Thái bị anh vặn lại, không cười được nữa, trở giọng lạnh lùng, “Em không phải là con rùa rụt cổ, em cũng giống cô Giang Tử Khâm kia. Không biết tự lượng sức, lấy trứng chọi đá, dùng một cách thức sai lầm chờ đợi một người sai lầm.”
Kha Ngạn Tịch vẫn nhìn ra ngoài cửa, ánh mặt trời như mạt vàng rắc đầy phòng, bên tai vẫn văng vẳng câu nói: Sinh con trai sẽ đặt tên là Kha Ái Giang, sinh con gái sẽ tên là...cũng tên là Kha Ái Giang.
Anh muốn đứng lên nhưng không được, chân như không nghe điều khiển, phải chống vào ghế, khó khăn mới đứng vững. Vừa đứng được là bước nhanh ra ngoài, ném lại một câu: “Anh đi hút điếu thuốc.”
Phương Thái gọi đằng sau: “Ngạn Tịch, lùi hôn lễ lại đi, sức khỏe em không cho phép.”
Anh chỉ hơi ngoái lại, giọng lạnh như băng: “Em sợ rồi.”
“Nếu anh ấy là anh, em sẽ sợ thật.” Cô thở dài một hơi, không dùng những lời cay nghiệt đó nữa, chân thành khuyên Kha Ngạn Tịch: Anh không nên đối sử với cô ấy như thế, như thế là không công bằng.”
Anh lập tức lia mắt lại, “Cứ chăm sóc bản thân cho tốt đi.”
Kha Ngạn Tịch hút thuốc ở cầu thang lộ thiên tầng một, xung quanh là ga trải giường trắng tinh, đã giặt sạch sẽ, thoảng mùi bột giặt, cái mùi đó cứ vương mãi trong buổi chiều tĩnh mịch.
Năm cô mười hai tuổi, lần đầu tiên mặc áo phông từ phòng tắm bước ra, trên người cũng có mùi hương thoang thoảng.
Ngày thứ hai sau khi cô ra đi, cái giường rộng trống hoác, cái bàn chải cô đơn không quệt thuốc đánh răng, ngay lập tức nhắc anh sự vắng mặt của cô. Thời gian đó, ngày nào anh cũng trong tình trạng u u mê mê.
Di động trong túi rung, cầm ra xem, lại sững người. Tin nhắn của Giang Tử Khâm.
“Ngạn Tịch, buổi chiều có rỗi không? Em có thứ này muốn cho anh, sẽ không mắt nhiều thời gian của anh đâu.”
Anh chậm rãi bấm từng chữ nhắn lại, “Khi nào?”
“Em đã ở trước nhà anh.”
Lòng anh thoáng lạnh, rõ ràng cô vừa dùng từ “nhà anh”. Có cảm giác bị vật gí vít chặt lồng ngực, không lên được, cũng không xuống được, đau âm ỉ. Hèn nào cô từng kéo tay anh đặt lên ngực mình, thẫn thờ nói: Ngạn Tịch, luôn có vật gì mắc ở đây, không lên được cũng không xuống được, đau lắm.
Trước khi về nhà, Kha Ngạn Tịch đã uống chút rượu. Mọi vật trước mắt lập tức trở nên nhập nhoạng, lờ mờ, như thế này, rất tốt. Giang Tử Khâm đứng trước cổng, mặc chiếc váy dài giản dị, giống hệt một nữ sinh viên. Bên chân cô có hai cái túi to, nhìn thấy xe của anh, cô lập tức nhấc túi lên.
Anh biết cô đem đến thứ gì.
Phải bốn, năm phút sau Giang Tử Khâm mới đi vào biệt thự. Kha Ngạn Tịch quay lưng về phía cô, đứng trước tủ rượu tự rót cho mình. Cô cởi giày, nhìn thấy đôi dép lê bằng vải bông màu hồng, đoán là của Phương Thái, liền cúi xuống tìm dược đôi dép màu nâu có lẽ dành cho người giúp việc.
Cô đặt hai cái túi cạnh sào, đứng yên đợi anh ngoảnh lại, hai tay buông thõng, dường như không biết làm gì.
Kha Ngạn Tịch uống một cốc nhỏ rượu Vodka, mới quay người nhìn cô, giả bộ không biết, hỏi: “Thứ gì vậy?”
Giang Tử Khâm rời mắt khỏi người anh, cúi xuống, mở túi ra, nhìn kaij lần cuối, Toàn những thứ lặt vặt vô dụng, anh có thể bảo giúp việc vứt vào thùng rác. Em giư lại cũng chẳng để làm gì, nhưng không nỡ qu