Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

hận được bưu phẩm chuyển phát nhanh của Giang Tử Khâm gửi đến, cô gửi trả nguyên si túi hồ sơ, cho dù điều đó hoàn toàn không thay đổi quyền sở hữu phòng tranh của cô.
Lần đầu anh cảm thấy mình có thể đường hoàng đến tìm cô, nhưng khi nghe câu trả lời trong điện thoại “Số máy quý khách gọi hiện không có” thì niềm hy vọng của anh lập tức tan biến, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng hãi hùng.
Anh đến trường tìm cô, nhưng đợi suốt một ngày dưới tòa nhà kí túc xá vẫn không thấy bóng dáng mảnh mai ấy.Kha Ngạn Tịch hỏi thẳng Chung Dịch có biết Giang Tử Khâm ở đâu. Chung Dịch không thích người đàn ông này, càng không thích thái độ trịnh thượng của anh ta, hình như cái tên Giang Tử Khâm mỗi khi được phát ra từ miệng anh ta đều lập tức in dấu lên người cô, biến thành tài sản riêng của anh ta vậy.
“Cô ấy đi rồi, anh không biết sao?” Chung Dịch khoái trá nhìn thấy ánh chớp hoảng hốt lóe lên trên bộ mặt kiêu ngạo của anh ta.
Trong đầu Kha Ngạn Tịch như có tiếng nổ lớn, anh ngơ ngẩn mãi không có phản ứng gì.
“Đừng hỏi tôi cô ấy đi đâu, tôi không biết, Tử Khâm không nói với tôi, mà nếu biết tôi cũng không nói với anh.” Chung Dịch lịch sự cười nhạt, giọng điệu lại vô cùng gay gắt, “Kha tiên sinh, tôi biết anh rất giàu, nhưng xin nói một câu thật lòng, anh không xứng với cô ấy.”
Kha Ngạn Tịch trân trân nhìn Chung Dịch, làn môi mỏng run run trên khuôn mặt trắng bệch, hình như định nói, cuối cùng lại thôi. Anh cũng không còn sức để nói.
Vừa quay đi, Chung Dịch đằng sau bồi thêm một câu: “Kha tiên sinh, đừng quên anh đã có vợ, vợ anh mang thai, sắp sinh con cho anh. Nếu thật sự vì Tử Khâm, xin anh đừng đi tìm cô ấy. Không có anh, cô ấy sẽ sống tốt hơn.”
Kha Ngạn Tịch dừng bước, lại quay đầu nhìn Chung Dịch. Câu cuối cùng nghe sao quen quá, “Không có anh, cô ấy sẽ sống tốt hơn”. Lâu nay, anh vẫn từng giây từng phút không dám quên.
Uống đến say mềm, Kha Ngạn Tịch mới về nhà, cậu lái xe phải rất vất vả mới dìu được anh về phòng. Rõ ràng anh biết chân mình có vấn đề, nhưng lại không muốn thừa nhận khiếm khuyết của cơ thể, lên cầu thang dứt khoát không cho người khác đỡ, song cái chân giả bướng bỉnh rất khó điều khiển, mấy lần suýt kéo cả cậu lái xe ngã nhào.
Ở đời, người ta càng muốn che dấu điều gì, càng bận tâm tới điều ấy.
Kha Ngạn Tịch lảo đảo lao vào căn phòng của Giang Tử Khâm, nằm co quắp trên lớp nệm êm ái. Ở đây còn vương mùi hương cơ thể cô, còn những vết nhăn lưu dấu nằm của cô, còn những giọt nước nhỏ từ mái tóc vừa gội của cô.
Lần đầu tiên họ cũng chính ở chỗ này.
Hai năm trước, sau nửa năm lạnh lùng, không chịu nổi anh đi tìm Giang Tử Khâm. Mẹ anh đang hấp hối, trước lúc lâm chung đột nhiên nói muốn gặp Giang Tử Khâm, anh gần như lập tức lao đến trường tìm cô.
Rặng long não trong khu trường cũ vẫn xanh tốt, cô ngắt một chiếc lá đưa lên mũi, hít nhẹ, khi nghe thấy tiếng anh phía sau, chợt sững người. Những chiếc lá long não bay nghiêng, rụng xuống, cô nắm cánh tay anh, “Ngạn Tịch, đừng sợ, có em ở bên anh!”
-Chỉ duy nhất mình cô luôn ở bên anh.
Tất cả mọi người đều tôn sùng anh, chờ anh từ đài cao bước xuống, duy nhất chỉ có cô gái nhỏ này si mê hướng về anh. Tất cả mọi người đều dựa vào anh, thận trọng, lo bảo vệ bát cơm của mình, chỉ có cô bé này vô tư gọi thẳng tên anh. Tất cả mọi người đều quen nhìn phong thái ung dung, mạnh mẽ của anh, chỉ có cô gái nhỏ này thân thiết nói với anh, Ngạn Tịch, đừng sợ.
Anh sợ gì, và vì sao lại sợ, không ai biết. Chỉ có cô, chỉ có cô biết. Tim anh se sẽ run. Giống như một lữ khách lê bước trên sa mạc quá lâu, bỗng trước mắt hiện ra một ốc đảo xanh, tay bưng cốc nước nguồn trong mát, không dám tin mình sở hữu báu vật này, nhưng lại vội vàng thưởng thức, vừa sung sướng vừa tiếc nuối.
Kha Ngạn Tịch đưa Giang Tử Khâm đến bệnh viện, mẹ anh đang rất tỉnh táo chờ gặp họ. Nhưng một vị bác sĩ đến nói nhỏ với anh, đây là phút hồi tỉnh cuối cùng, bà sẽ ra đi rất nhanh.
Giang Tử Khâm bật khóc. Kha Ngạn Tịch ôm đầu cô, bảo không được khóc. Cô vẫn nấc từng cơn, khóc thảm thiết. Mẹ anh lại cười, yếu ớt nói: “Con bé này thật lạ!”
Cô bỗng mở to mắt nhìn bà, rồi ngồi ghé xuống mép giường, sau đó nói những lời mà Kha Ngạn Tịch suốt đời không thể quên.
Cô nói trong tiếng nấc: “Bác có thể đừng ra đi không? Ngạn Tịch rất yêu bác, cháu không muốn thấy anh ấy đau lòng.”
Nỗi niền đó trước giờ an chưa bao giờ dám bộc lộ, vậy mà cô lại hiểu.
Mẹ anh rơi nước mắt, tay run run giơ lên như muốn nắm vật gì, Giang Tử Khâm vội kéo tay anh đặt lên tay bà. Bà nắm lấy, xúc động rưng rưng, khó nhọc nói: “Con quỷ này, hãy chăm sóc Ngạn Tịch.”
Cô gật đầu lia lịa, “Cháu sẽ mãi mãi ở bên anh ấy.”
Lúc đó bà mới mãn nguyện mỉm cười. Sau khi nghe Kha Ngạn Tịch gọi “mẹ” lần cuối, bà đã yên tâm nhắm mắt.
Hôm tổ chức tang lễ, Giang Tử Khâm mặc váy đen, mang găng đen, lặng lẽ đứng sau Kha Ngạn Tịch. Lần đầu tiên cô vận trang phục như thế trong tang lễ của cha anh, lần này đến lượt mẹ anh. Hình như mọi biến cố trong đời anh, cô đều tham dự. Cô đau đớ