Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.
Khâm lắc đầu, “Em vẫn không hiểu.” Tay vuốt nhẹ túi đựng hồ sơ, se sẽ thở dài, rồi hạ giọng nói: “Có thể giúp em trả thứ này cho anh ấy không, em không cần tài sản của anh ấy.”
Chung Dịch thấy lòng nhói đau, anh thương cô gái này, nhưng thấy mình bất lực, trái tim cô hoàn toàn thuộc về người khác. Anh quẳng túi hồ sơ ra ghế sau, “Không, em gửi chuyển phát nhanh cho anh ta.”
Cô nghiêng đầu, mắt nhìn túi hồ sơ, sau đó nghe thấy mình nói: “Cũng được.”
Chung Dịch lại tiếp tục, “Em ra đi để trốn chạy anh ta, em tưởng không ai biết sao, kì thực em chỉ có thể lừa dối chính mình.”
Giang Tử Khâm cười gượng, không muốn tranh luận nữa, chỉ nhắc lại: “Em sẽ sống tốt.”
Chung Dịch đặt hai chiếc túi lên bậc thềm, Giang Tử Khâm đứng cạnh anh. Cô vừa cắt tóc, vẫn chưa quen, mái tóc ngắn chạm vành tai, hơi ngưa ngứa. Cô giơ bàn tay thanh tú vuốt lại, khuôn mặt trắng tuyết ửng hồng dưới ánh nắng.
Lòng nặng trĩu, Chung Dịch nói: “Em đi thì đi, tôi sẽ không tiễn đâu.”
Cô gật gật đầu, vỗ vai anh: “Hiểu rồi, hiểu rồi. Em nhất định không thông báo cho anh. Ấy! Anh đừng thế, một đáng mày râu mà rơi nước mắt khó coi lắm. Sao anh cứ lưu luyến em như vậy?”
Thấy cô cười thoải mái, Chung Dịch càng buồn. Anh nói to: “Tôi thế đấy, em không nói ra thì chết hay sao? Tiểu thư, cô cũng biết tôi là đàn ông cơ đấy, nể mặt tôi một chút được không?”
Hai hàng lông mày của Giang Tử Khâm giật giật, “Đã nói những lời khó nghe thì mất hết rồi, hình ảnh đẹp của anh trong mắt em đã hết!”
Lúc này Chung Dịch mới cười, “Mau biến đi cho tôi!”
Giang Tử Khâm lập tức tuân mệnh, nhấc túi định chạy nhưng bị anh nắm cổ tay, kéo lại.
“Em định chuồn thật à, đồ ngốc?” Anh nghiến răng nghiến lợi, “Ít nhất cũng phải cho tôi biết, năm nay em định đi đâu sống?”
Giang Tử Khâm cũng không biết, “Vốn định đi Nauy, nhưng anh cũng biết, em không có nhiều tiền. Em nghĩ, có lẽ trước tiên cứ về tạm chỗ bà cô một thời gian. Anh yên tâm, chỉ cần em gom đủ tiền sẽ quay lại ngay.”
Chung Dịch thở dài, đã thực sự phải chia tay sao, sao vẫn day dứt. Dưới mắt cô có quầng đen, nhất định đã suốt đêm không ngủ. Một cô gái hai mươi tuổi, sao vẫn không biết tự chăm sóc cho mình. Lòng bỗng run run, chỉ sợ cô biến mất, anh vội vàng ôm cô.
Giang Tử Khâm không vùng ra, cứ để anh ôm. Chỉ thấy rặng long não xanh rì trước mắt, nắng xuyên qua tán lá rộng tươi tốt, giống như ngày Kha Ngạn Tịch đến đón cô hai năm trước, lá cây vờn qua đầu anh, đôi mắt như ánh sao, long lanh giữa màu xanh.
“Tử Khâm!” Chung Dịch ngả đầu vào vai cô, mái tóc ngắn chạm vào da anh.
Cô chầm chậm thở một hơi, hỏi: “Sao thế?”
“Từ nay em phải biết tự chăm sóc mình thật tốt, phải biết tự bảo vệ, hãy nhớ đừng bao giờ dùng một người đàn ông để làm tổn thưởng một người đàn ông khác, cũng không được hạ thấp mình chấp nhận một người không đáng để em yêu, không được đi phá hoại gia đình người khác, cũng không được dễ dàng nếm thử những kích thích mới lạ. Nhưng em phải mãi mãi tin vào tình yêu, tin rằng trên đời luôn có một người em yêu và yêu em.” Chung Dịch buông cô ra, hai tay nâng khuôn mặt trẻ trung của cô, chậm rãi từng lời: “Cuối cùng hãy nhớ, Tử Khâm, anh yêu em.”
Đôi môi nóng, ướt của anh dán vào môi cô, Giang Tử Khâm bàng hoàng, trước mặt rõ ràng là Chung Dịch nhưng sao vàng bên tai lại là giọng nói của Kha Ngạn Tịch.
“Tiểu Man, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em...”
Tất cả chỉ là giấc mơ, cô nhắm mắt, thế giới lại trở về đêm tối vô tận, trong lúc này, nếu mở mắt, sẽ thấy tất cả trở lại như xưa. Cô cầm một quả trứng gà, chân đi rón rén, cậu em chạy lại giằng lấy, bà cô đứng một bên ngoác mồm chửi rủa, không có Kha Ngạn Tịch, không có Hàn Phủ, không có tất cả những năm tháng tươi đẹp cô từng được hưởng, cũng không có Giang Tử Khâm.
Chiếc xe của Kha Ngạn Tịch chầm chậm lướt tới, cảnh tượng đập vào mắt anh là một Giang Tử Khâm tóc ngắn, trong vòng tay xiết chặt của một người đàn ông, thân hình mảnh mai của cô lọt thỏm trong lòng anh ta. Cô nhắm mắt, hôn say đắm.
Kha Ngạn Tịch lập tức cụp mắt, nhìn xuống, bảo lái xe quay về. Cho đến khi bóng hai người đã lùi xa phía sau, hai tay anh vẫn còn run. Xe đã chạy được bao lâu, đã qua bao nhiêu ngã tư, anh hoàn toàn không hay biết.
Môi cô rất ngọt, rất thơm, bởi anh đã từng được nếm, nên biết nó quý giá thế nào. Cô rất hay xấu hổ, anh đã tìm mọi cách để cô thoải mái. Tuy đã là người đàn ông thực thụ nhưng anh lại cuống cuồng, vội vã như một gã trai mới lớn.
Nụ hôn đó để lại cho anh một kí quá quá êm đềm, nó làm anh mê mẩn, nó khiến anh lạc lối.
Anh đấm mạnh vào đầu. Cô đã quyết định từ bỏ anh, cô đã tự nhủ phải quên anh, từng lời cô nói anh đều nhớ hết. Vậy mà bây giờ, nhìn thấy cô hôn người đàn ông khác, tại sao anh lại đau khổ như vậy?
Tất cả những cái đó chẳng phải là điều anh mong muốn sao? Chẳng phải chính anh ép cô ra đi, muốn cô bắt đầu một cuộc sống khác? Tại sao anh lại đau khổ, lại hụt hẫng, phẫn nộ, muốn bất chấp tất cả lao đến đoạt lại cô, đưa cô đi!
Hai ngày sau, Kha Ngạn Tịch n