Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.
hớ nhầm, ba chữ đó, anh chưa từng nói với Giang Tử Khâm khi cô chưa ngủ. Lần này trở về, anh phải nói, anh yêu cô nhiều lắm. Mặc kệ trời đất, anh đã yêu cô, đừng nghĩ , ai có thể lung lạc được anh.
Đừng ai nghĩ vậy.
Tam Mao từng nói, một khoảnh khắc chân tình, không thể nói đó là giả dối, tình yêu vĩnh hằng, không thể nói chỉ có một khoảnh khắc. Vĩnh hằng do vô số khoảnh khắc hợp thành, chúng ta vĩnh viễn không biết, một ý nghĩ có vẻ điên rồ, sẽ gây ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống mai sau. Chúng ta chỉ có thể nắm bắt được hiện tại.
Con người không cách nào từ chối tình yêu.
Kha Ngạn Tịch buộc phải thừa nhận, trước nay anh đắn đo hơi nhiều thể diện, địa vị, thanh danh, đều là gánh nặng đè lên vai, anh không sao bỏ xuống được. Chính Giang Tử Khâm kiên cường hơn anh, không cần nghĩ tới hậu quả, không sợ đàm tiếu, một lòng muốn ở bên anh.
Không ai biết, Kha Ngạn Tịch từng nghĩ, muốn chung sống với Giang Tử Khâm, cô bé đêm đêm trằn trọc , không yên giấc. Thậm chí, anh đã bắt đầu có dự định cho tương lai của hai người. Anh tin, thời gian sẽ xóa mờ ký ức của những người xung quanh, họ sẽ lãng quên thôi. Đợi Giang Tử Khâm tốt nghiệp, anh và cô sẽ trao nhẫn cho nhau, anh sẽ đưa cô sang Na uy, đi thăm lại nơi anh lớn lên. Anh sẽ ngồi ngoài nắng, vẽ cho cô, nói với cô, mọi vui buồn của anh. Họ sẽ có những đứa con khỏe mạnh đáng yêu. Không ai nhớ, anh hơn cô mười tuổi, cũng không ai nhớ anh từng là người đỡ đầu của cô.
Cảm thấy mình chưa bao giờ phấn khích tràn trề như thế, thậm chí anh nhảy khỏi giường, rút một chiếc khăn giấy, lại vẽ tiếp. Nghĩ tới chỉ mấy ngày nữa, Tử Khâm sẽ hiện ra trước mặt mình, lòng anh vui rộn rã.
Thứ duy nhất trên đời, thực sự có thể hủy hoại con người, chính số mệnh.
Ngày thứ ba sau khi Kha Ngạn Tịch đi công tác, Giang Tử Khâm nhận được tin anh bị tai nạn xe hơi, lúc đó cô đang đứng đằng sau Chung Dịch xem anh vẽ.
Khi Chung Dịch kí tên lên trên bức tranh, anh thích thêm vào kí hiệu riêng của mình, đó là một vòng tròn, bên trong có hai vạch ngắn giao nhau.
“Đây là cái gì vậy, một cái bàn tròn tròn trên để đôi đũa à?”
Chung Dịch phì cười, “Nói vớ vẩn, đây rõ ràng là chữ Chung! Đầu óc em thế nào vậy, chỉ biết ăn!”
Giang Tử Khâm lắc đầu, “Ai bảo vậy, em còn biết ngủ nữa.” Rồi lẩm bẩm, “Tặng gì không tặng, lại tặng đồng hồ, súi quẩy!”
*Chung, tiếng hán nghĩa là đồng hồ.
Di động cảu giang tử khâm đổ chuông, Chung Dịch không nói nữa, hơi lùi về phía sau cô, anh muốn biết ai gọi cho cô, nói những gì.
“A lô?”
“Là Giang tiểu thư phải không? Kha tiên sinh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu tại bệnh viện thành phố, tình hình rất nguy kịch, cô mau đến đi.”
Giang Tử Khâm chết lặng, di động tuột khỏi tay, rơi xuống.
Nắp hộp pin điện thoại long ra, bắn chặt vào chân rạch một vết xước đỏ, song cô không thấy đau.
Chung Dịch cúi người nhặt lên, lắp lại cho cô, hỏi: “Em sao thế?”
Mặt Giang Tử Khâm trắng bệch, kinh hãi, hai hàng nước mắt ràn rụa.
Chung Dịch luống cuống: “Em đừng khóc, rốt cuộc vừa rồi là ai gọi?”
Cô đờ đẫn nhìn anh, không thể mở miệng.
Khi Giang Tử Khâm gọi taxi đến bệnh viện, một chiếc xe cứu thương vừa hú còi lao tới. tưởng là Kha Ngạn Tịch, cô vội chạy lại. Người này cũng bị tai nạn xe hơi, mặt và toàn thân bê bết máu. Cô sợ hãi hét lên, chân mềm nhũn, khuỵu xuống đất, ngay lúc đó có người đỡ dậy, đó là một trong những trợ lý của Kha Ngạn Tịch.
“Tiểu thư, cuối cùng cô cũng đến, mau theo tôi.” Trợ lý vừa đi vừa giải thích, “Tối hôm qua mưa rất to, đường cao tốc vừa ướt vừa trơn. Hai chiếc xe phía xe trước nối đuôi nhau, một chiếc xe phía sau không phanh kịp, đâm vào xe trước,xe của Kha tiên sinh bị kẹt ở giữa. Lái xe chết tại chỗ, lúc cảnh sát đưa ra khỏi xe, người Kha tiên sinh cũng đầy máu. Cảnh sát đến rất nhanh, nhưng muốn vào trong cứu người phải giải tỏa vòng xe bên ngoài, nên lỡ mất nhiều thời gian.”
Giang Tử Khâm chỉ thấy đầu óc quay cuồng, dường như nhìn thấy Kha Ngạn Tịch. Anh nằm trên giường bệnh không còn sinh khí, mê man, toàn thân đẫm máu.
Được trợ lý của anh đỡ dậy, Giang Tử Khâm hoảng sợ bíu chặt cánh tay của anh, kinh hãi, mặt trắng như tờ giấy.
Vừa bước ra khỏi thang máy, cô thư kí của Kha Ngạn Tịch nện đôi giày cao gót cộc cộc chạy lại, túm cánh tay của Giang Tử Khâm, nói gấp: “Cần làm phẫu thuật, bác sĩ yêu cầu người nhà kí tên, mau lên, mau lên!”
Hành lang trống trải sặc mùi thuốc sát trùng, vẫn không làm đầu óc Giang Tử Khâm tỉnh táo hơn. Hai người tức tốc chạy về phía khu phẫu thuật. Cô y tá mặc trang phục phụ mổ màu xanh nói to với bọn họ: “Người nhà Kha tiên sinh phải không? Lại đây kí tên.”
Bác sĩ viện trưởng đã đến sớm từ trước, vừa nhìn thấy cô gái trẻ chạy đến, hiểu ngay đây là cô bạn gái của Kha Ngạn Tịch mà người ta đồn đại. Ông bước đến chào, đưa bút máy cho cô, tranh thủ thông báo tình hình Kha Ngạn Tịch.
Tay Giang Tử Khâm run bắn, không cầm nổi bút, những lời ông viện trưởng vừa nói cô chỉ nghe loáng thoáng, toàn những tin khủng khiếp, hình như là tính mạng nguy kịch, xương sư