pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

c nhanh Kha Ngạn Tịch một cái, lập tức cụp mắt. Cô nắm chặt tay người yêu, kiễng chân nói thầm điều gì đó vào tai anh ta, Hứa Hy bật cười, “Em đừng giở trò nhá, lúc đi anh đã dặn, phải ngoan ngoãn nghe lời cơ mà.”
Kha Ngạn Tịch đưa áo khoác cho trợ lý, nới lỏng cà vạt. Hứa Hy và Phương Thái xem ra rất thắm thiết, lúc nào cũng nắm tay nhau. Anh bỗng nghĩ đến mình, nghĩ đến Tiểu Man, trước mặt người quen, anh thường buông tay cô.
Nhìn Kha Ngạn Tịch, Hứa Hy biết anh ta không có hứng thú bắt chuyện với mình. Anh đến chỉ để xin lỗi một câu, thực ra cũng chẳng có chuyện gì liên quan, vội cáo từ, “Lần sau có cơ hội mời anh đến dung bữa, tôi có việc, xin phép đi trước.”
Kha Ngạn Tịch gật đầu, “Hẹn dịp khác, tạm biệt!” Nói xong, liền chui vào xe.
Phương Thái kéo tay Hứa Hy chạy đi, miệng cằn nhằn, «Anh thấy chưa, phí công phí sức đi xin lỗi anh ta. Nhìn bộ mặt như người máy của anh ta, ai thèm lấy, đúng là xúi quẩy. »
Hứa Hy vèo mũi cô. Hai người đi xe riêng.Hứa Hy thắt dây an toàn cho người yêu, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho cô, cuối cùng mới trả lời : « Anh không nghĩ vậy, em đừng thấy anh ta lạnh nhạt, kiêu kiêu mà cho anh ta là người khô khan. Vừa rồi có cảm giác anh ta rất nâng niu chiếc cúc áo kia, có thể nó là vật đặc biệt với anh ta. »
Phương Thái liếc người yêu một cái, « Bị một người như vậy quan tâm thật xúi quẩy. Nhưng nói thật, anh ta điển trai đấy, đôi mắt sâu, da trắng, môi cũng rất gợi cảm, còn body thì tuyệt, nhìn rất được… »
« Im đi ! » Hứa Hy hơi bực, « Sao chẳng thấy em khen anh như thế ? Sao, chê anh rồi phải không ? »
Phương Thái nhoẻn cười, người lắc lư. Lát sau, mắt bỗng hốt hoảng như con thú nhỏ sợ hãi, khẽ hỏi : «Anh nói xem, liệu bố mẹ anh có thích em không ? »
« The em thì sao ? » Hứa Hy xoa cặp chân mày nhăn nhó của người yêu, hôn lên mắt cô, «Dù bố mẹ thích em hay không, em cũng là vợ anh – Em không thoát được đâu. »
Cô không thoát được đâu !
Giang Tử Khâm ngồi bật dậy, trong một thoáng, không biết mình đang tỉnh hay mơ.
Ngẩng đầu nhìn, khoảng không chật hẹp cho thấy cô đang ở kí túc xá.
Bên ngoài tối om. Vầng trăng tròn treo cao, rải xuống thứ ánh sáng thanh lạnh như nước. Đã là cuối thu, ban đếm rất lạnh. Kéo áo khoác lên người, xuống giường, xỏ dép lê đi ra ban công.
Gió lạnh thốc tới, cô quấn chặt chăn hơn, đầu đã hoàn toàn tỉnh táo. Gió thu se sắt, thổi qua những cành đầy lá khô.
Lòng mơ hồ có cảm giác bất an. Trong mơ cô thấy mình bị đẩy lên xe. Không nhớ rõ mặt người lái xe, nhưng vẫn nhớ lời anh ta nói : « Cô không thoát được đâu ! »
Rõ ràng nói như vậy.
Mặc dù lúc này đã ba giờ sáng, cô vẫn gọi cho Kha Ngạn Tịch. Không phải đợi lâu, đã thấy tiếng anh ở đầu kia vọng tới.
« A lô ? » Anh ngái ngủ.
“Em nhớ anh.” Giọng cô buồn buồn, hơi nghẹn.
Kha Ngạn Tịch ngồi dậy. tiếng chăn, tiếng quần áo sột soạt, trong đêm vắng nghe rất rõ. Anh cười nhẹ, “Anh cũng vậy.”
“Em rất thích anh!”
“Anh cũng vậy.”
“Em yêu anh.”
Anh cười khúc khích, “Anh cũng vậy.”
“Anh chỉ biết nói, ‘anh cũng vậy’ thôi à?” Cô ôm đầu, tựa người vào lan can. “thì đúng mà.” Anh nói rất dịu dàng.
Hai người im lặng, đều không biết nói gì. Hoặc không cần nói gì nữa, đã hiểu lòng nhau, chỉ cần nghe hơi thở của nhau là đủ.
Thời gian từng giây, từng phút trôi qua. Giang Tử Khâm nghi hoặc hỏi: “Ngạn Tịch, anh ngủ rồi à?”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy vầng trăng như chiếc mâm ngọc treo trên bầu trời đen thẫm. Chợt nhớ tới câu thơ: Xuân phong hựu lộc giang nam ngạn, minh nguyệt hà thời chiếu ngã hoàn. . Không ứng thời, nhưng ứng cảnh, quả nhiên người đang yêu không phải là nhà thơ, cũng là người thuộc thơ.
Anh đã hết buồn ngủ, trả lời rõ ràng: “Chưa, Tiểu Man.”
“Muộn thế này còn gọi điện, anh có trách em không?”
“Không đâu.”
“Vậy anh còn gì muốn nói với em không?”
“Không, không có.”
Đầu bên kia vọng lại tiếng thở dồn, anh thấy lòng rộn vui. Anh không cho cô tắt máy, bảo là có điều muốn nói, hỏi muốn nói gì, anh lại im lặng. Lát sau, nói rất nghiêm túc: “Từ nay anh sẽ không bao giờ buông tay em.”
Trích trong bài “Dừng thuyền ở Cô Châu” của nhà thơ Vương An Thịnh đời Tống. Tạm dịch nghĩa: Gió xuân lại về, ven bờ song ở Giang Nam lại phủ màu xanh, bao giờ ánh trăng mới chiếu đến ta trên đường về cố hương.
Cô ngẩn ra, muốn cười lại không dám, không thể để cho anh chàng quá đắc ý, anh ta tưởng chỉ một câu là dỗ được cô sao? Nhưng chính cô lại vô cùng đắc ý, giọng vui hẳn: “Mau về nhà đi, tắm gội sạch sẽ, em muốn ăn thịt anh ngay!”
Kha Ngạn Tịch “Hứ” một tiếng, “Sao lại nói thế, ý em là gì?”
Anh không nói nữa. Máu trong tim bỗng như sôi, phun trào, xộc tới khắp mọi miền cơ thể, ánh mắt cũng xung huyết, nóng đỏ. Cảm giác cả người như một đống lửa, cháy nổ lục bục. anh vội vàng ngắt máy, ngồi tựa đầu giường thở dốc.
Cô gửi đến một tin nhắn: “Ngạn Tịch là con dê, Ngạn Tịch là con dê ,…tự đọc một trăm lần.”
: nguyên văn: con sói háo sắc.
Lúc này, anh đang thầm nói với cô, Tiểu Man, anh yêu em. Nếu không n