XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

i ba bốn lần điện thoại anh ta mới lề mề mang sang một lô. Thẩm Anh Nam liền điên tiết, nhân một lần Mao Nhị đến thanh toán, cô liền nói:
- Anh Mao Nhị có phải chán không muốn làm ăn nữa phải không? Phát tài rồi chứ gì?
Mao Nhị thản nhiên nói:
- Đúng thế, đúng là chán không muốn làm nữa. – Mao Nhị chán ngán nói – Bán lòng mề vịt thì có gì thú vị? Tiền thì cũng kiếm được đấy, nhưng cả năm chẳng thể mặc một bộ quần áo sạch sẽ, quạt có bật số to nhất cũng chẳng thể xua đi mùi hôi tanh trên người được!
Mao Nhị đột nhiên trở nên cao ngạo cứ như thể đã phát tài to rồi. Hơn nữa Mao Nhị là người thẳng thắn, thường ngày bụng nghĩ gì thì nói như vậy, thế nên về chuyện có phải anh ta phát tài thật hay không, Thẩm Anh Nam chỉ cần dò hỏi dăm ba câu, mọi chuyện đã bày ra trước mắt.
Mao Nhị thật sự phát tài rồi.
Nhà của Mao Nhị nằm ở một cái thôn nhỏ cách thành phố khoảng 30 cây số. Theo một nguồn tin nội bộ đáng tin cậy, nhiều nhất là hai năm nữa, toàn bộ dân ở trong thôn của anh ta sẽ bị di dời. Thế là trưởng thôn của bọn họ đã nghĩ ra kế, muốn tập trung tiền bạc của mọi người để xây dựng nhà cửa. Nhà cửa càng nhiều thì sau này tiền bồi thường càng nhiều, vì vậy tốt nhất là nên xây nhà cao tầng, mười tầng hay mười hai tầng không quan trọng, chất lượng tốt hay xấu cũng không quan trọng, quan trọng là phải nhanh chóng xây dựng.
Chuyện này đồn ra ngoài, còn chưa kịp bắt tay vào làm thì có người ở bên ngoài đã đổ đến tham gia, mua lại những căn chung cư của người dân và lập tức tiến hành giao dịch. Thế là hiện tại, cái thôn nhỏ ấy nhanh chóng trở thành một thị trường giao dịch bất động sản.
Mao Nhị đương nhiên cũng là một nhà đầu tư trong số đó. Chỉ trong vòng có nửa tháng, anh ta đã mua được mấy trăm mét vuông đất, đã mua bán sang tay vài lần, kiếm được 20% chênh lệch. Thế nhưng giá cả hiện giờ vẫn thấp hơn nhiều so với giá cả thị trường, vẫn còn có rất nhiều không gian để xây lên.
Máu trong người Thẩm Anh Nam đột nhiên cuộn lên.
Chiều tối ngày hôm ấy, Thẩm Anh Nam đã đưa ra một quyết định điên cuồng, cô quyết định sẽ mua một căn nhà trong tay Mao Nhị. Mao Nhị đã đồng ý sẽ nhượng lại một căn nhà 70 m2 cho Thẩm Anh Nam với giá 150 nghìn tệ. Thế nhưng Thẩm Anh Nam không đủ tiền.
Trong tay cô vốn dĩ chỉ có 70 nghìn, lấy thêm được 180 nghìn từ Tề Cường, để mở rộng cửa hàng lẩu, cả thảy mất 200 nghìn tệ, cộng cả các khoản mà thường ngày Thẩm Anh Nam cắt chỗ này một ít, trừ chỗ kia một ít ra thì trong tay cô hiện giờ chỉ có 90 nghìn tệ.
Chỉ có một cách duy nhất là vay của Tưởng Đại Bình một ít, dù gì sau khi bán được nhà đi cô sẽ trả lại cho anh ta.
Cũng may, cô và Tưởng Đại Bình sống chung dưới một mái nhà. Tưởng Đại Bình vẫn làm cơm như mọi ngày và mời cô ăn, ngoài việc anh ta không thò tay vào áo cô như trước nữa thì tất cả những việc khác đều không có gì thay đổi.
Có đôi lúc cô thậm chí còn nghĩ rằng mình với Tưởng Đại Bình chưa chia tay nhau.
Đáng tiếc là chuyện tiền bạc thường rất khó mở miệng. Tưởng Đại Bình chỉ cần nói một câu không có tiền thì chuyện này coi như xong.
Cứ nghĩ đến chuyện có thể kiếm được một món tiền dễ dàng như vậy, sau đó có thể dùng số tiền này để mua một căn nhà là Thẩm Anh Nam lại không thể thờ ơ được nữa. Đó chính là một nấc thang giúp cô với tới giấc mơ của mình.
“Bận rộn suốt một ngày, trở về nhà của mình, hất văng đôi giày bay lên không trung, kéo rèm cửa sổ lại, cởi quần áo ra, tắm một cái cho sạch sẽ. Cuộc sống như vậy chẳng phải là giấc mơ của mình sao? Ở trong căn nhà của mình, nằm trên chiếc giường của mình... nhớ đến đàn ông”.
“Nhớ đến người đàn ông thế nào? Da trắng? Mắt nhỏ? Thích cười? Lúc đi xem mắt tỏ vẻ cao ngạo nói: tôi là sinh viên tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng, còn cô thì sao? Tôi có nhà riêng, cô có không?”
Thẩm Anh Nam quyết định sẽ mở miệng nói với Tưởng Đại Bình chuyện này. Lúc này cô mới phát hiện nếu như buộc phải đi bước này, cô cũng chỉ có thể mở miệng nói chuyện này với Tưởng Đại Bình mà thôi. Giang Yến Ni là mẫu người tiêu sạch tiền lương, Đổng Du lại thuộc mẫu phụ nữ “thắt chặt hầu bao”.
Hậu phương của Thẩm Anh Nam lúc này chỉ có một mình gã đàn ông vừa bị cô đá.
***
Hôm nay Tưởng Đại Bình hầm gà nhân sâm. Anh ta rất thích ăn thịt gà, vì vậy đương nhiên anh ta cũng nghĩ rằng Thẩm Anh Nam thích ăn thịt gà.
Thẩm Anh Nam không ăn thịt gà, bởi vì Tề Cường không thích ăn, vì vậy lâu dần cô cũng không thích theo.
Thế nhưng hôm nay Thẩm Anh Nam đã rất nể mặt Tưởng Đại Bình mà ăn món gà hầm của Tưởng Đại Bình. Nếu như Tưởng Đại Bình tâm lí hơn một chút thì anh ta đã dễ dàng nắm được sở thích và sở ghét của Thẩm Anh Nam. Nếu vậy có lẽ hai người đã chẳng ra nông nỗi này.
Tưởng Đại Bình giống như một bức bình phong sừng sững tại đó hàng ngàn năm, bị phủ đầy bụi bặm, bị nhục cũng không kêu, chẳng phẫn nộ, chẳng vui vẻ cũng chẳng chống đối.
Nếu đặt anh ta vào thời xưa, anh ta chính là một thánh nhân.
Đặt vào hoàn cảnh hiện tại, anh ta chỉ khiến cho những người phụ nữ không an phận ói máu m