Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1350 lượt.
à chết.
Hôm nay Thẩm Anh Nam định nói chuyện với Tưởng Đại Bình, đương nhiên phải nói đến chuyện lợi nhuận của cửa hàng lẩu, đương nhiên sẽ hỏi đến tài khoản tiết kiệm của Tưởng Đại Bình.
Thẩm Anh Nam hỏi như thế này:
- Anh tiết kiệm như vậy chắc là tích cóp được không ít tiền nhỉ?
Tưởng Đại Bình nói:
- Cũng chẳng được bao nhiêu!
Thẩm Anh Nam hỏi tiếp:
- Không được bao nhiêu là bao nhiêu?
Tưởng Đại Bình nói:
- Khoảng 150 nghìn tệ. – Nói xong anh ta vội vàng bổ sung thêm – Hồi đầu mua căn nhà này anh đã phải tiêu hết sạch tiền tiết kiệm, nếu không thì còn nhiều hơn.
Thẩm Anh Nam gật mạnh đầu:
- Tích cóp tiền thật chẳng dễ dàng gì, tôi cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu, số tiền đầu tư vào cửa hàng vẫn chưa thu hồi được, muốn sớm mua nhà riêng mà không biết phải chờ đến bao giờ.
Tưởng Đại Bình gật đầu vẻ đồng cảm, không hề biết nguy hiểm đang cận kề với mình. Anh ta nói:
- Đúng thế, hồi đầu góp tiền mua nhà anh phải vất vả bao nhiêu năm trời!
Thẩm Anh Nam liền chớp lấy thời cơ, đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Tưởng Đại Bình:
- Anh có thể cho tôi vay 60 nghìn tệ được không?
***
Đổng Du như rơi vào địa ngục.
Dường như chẳng ai có thể cứu cô ra khỏi cái địa ngục này, chính bản thân cô cũng không thể làm nổi.
Đã ba ngày rồi Bác Đạt Vĩ không nói chuyện với cô, mặc cho cô khẩn cầu, khóc lóc, giải thích thế nào anh ta cũng không nghe. Cô nói đó chỉ là sự hiểu nhầm, cô nói cô chỉ tình cờ gặp một người bạn thời đại học và anh ta mời cô đi ăn cơm, chỉ có vậy mà thôi.
Cô nói:
- Những điều anh ta nói trong tin nhắn đều là nói bậy.
Từ đầu đến cuối Bác Đạt Vĩ chỉ có một vẻ mặt, cái vẻ mặt này vừa có ý khinh bỉ vừa có ý thờ ơ, khiến cho Đổng Du chẳng thể nắm bắt được anh ta rốt cuộc đang nghĩ gì. Cô đoán là Bác Đạt Vĩ cần một lời giải thích, thế nên cứ ra sức giải thích. Thế nhưng có giải thích thế nào cũng không xóa được câu “Anh không quan tâm em có là gái trinh hay không, anh chỉ cần em” trong tin nhắn của Tả Gia Thanh. Đổng Du cho dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể khiến cho câu nói này có ý khác đi được.
Sau ba tuần, Đổng Du hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng cô đành nói với Bác Đạt Vĩ:
- Em nói thật với anh, anh tha thứ cho em nhé!
Sau đó, Bác Đạt Vĩ cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình máy tính, xoay tấm thân cứng đờ của mình lại. Đổng Du vì quá suy nhược nên chỉ có thể chậm rãi nhả ra từng chữ một như đang nhả từng cái hột táo. Bác Đạt Vĩ thật là nhẫn nại, mặc dù trong lòng anh ta đã rối như tơ vò, thế mà từ đầu đến cuối anh ta luôn giữ thái độ điềm nhiên, chẳng buồn nhíu mày đến một cái.
Thế nhưng Đổng Du nói xong thì khác. Bác Đạt Vĩ nghe xong liền đập bốp cây bút trên tay mình xuống bàn. Lúc này dường như anh ta mới phát hiện ra trên tay mình đang cầm một cây bút. Bác Đạt Vĩ đứng bật dậy, sải bước về phía Đổng Du.
Anh ta bắt đầu hủy hoại Đổng Du. Một cách kiên quyết, chẳng chút do dự và cực kì bi tráng.
Không phải là những cái bạt tai, mà là những nắm đấm, những cú đá, lên gối... Anh ta chắc chắn đã coi Đổng Du là cái bao cát ở phòng tập: đấm thẳng, đấm móc, đá móc... các động tác rất nhanh và đẹp mắt.
Bác Đạt Vĩ chửi:
- Cô là đồ đĩ điếm!
Bác Đạt Vĩ gào lên:
- Chẳng phải cô vẫn giả vờ thanh cao trước khi cưới sao? Chẳng phải cô nói đêm đầu tiên để dành cho tôi sao? Cô chỉ là một con đĩ!
Bác Đạt Vĩ quát:
- Tôi bị cô lừa cho thê thảm, đồ đĩ!
Bác Đạt Vĩ gào lên:
- 4.800 tệ à? Thật là xót đứt cả ruột! Đồ đĩ!
Câu “Đồ đĩ” có lẽ là phương pháp chửi thâm độc nhất mà Bác Đạt Vĩ biết, vì vậy anh ta điên cuồng sử dụng nó với tần suất chóng mặt.
Đổng Du nghĩ rằng bản thân mình chắc đã chết rồi, bởi vì đến cuối cùng, cô chẳng còn thấy đau nữa, những câu chửi mắng của Bác Đạt Vĩ dường như chẳng liên quan gì đến bản thân, nói chung tất cả đều đã rời xa khỏi cô.
Đổng Du mong chờ Bác Đạt Vĩ lấy hết dũng khí của mình, để giết chết cô.
Thế nhưng khi cô tỉnh lại, thấy mình đang nằm trên đất, còn Bác Đạt Vĩ đã biến mất.
***
Giang Yến Ni đến bệnh viện sau Thẩm Anh Nam. Cô cảm thấy rất xấu hổ vì Đổng Du gọi điện thoại mà cô lại tắt máy.
Lúc ấy cô với Trịnh Tuyết Thành đang dính lấy nhau. Bọn họ thường quấn lấy nhau như vậy, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn cả lúc xảy ra chuyện. Hai người mặc dù vẫn là người cũ nhưng dường như muốn chứng minh một điều gì đó, muốn củng cố một điều gì đó... thế nên không thể không ra sức mà “hành sự”.
Làm như vậy rất hại sức khỏe. Giang Yến Ni đã có quầng thâm trên mắt. Lúc tắm cô mới phát hiện ra người phụ nữ ở trong gương, mặc dù đã tô son đỏ nhưng không còn tươi tắn như trước. Khuôn mặt tiều tụy của cô lúc này khiến cho người khác cảm thấy chỉ cần dùng hai từ để miêu tả: giày rách.
Giang Yến Ni càng ngày càng thích chửi mắng bản thân mình thậm tệ.
Cũng may là khi Trịnh Tuyết Thành đến, cô lại cảm thấy bản thân mình trở thành thiên sứ cứu vớt người đàn ông này, nhân tiện cứu vãn cái tuổi thanh xuân chuẩn bị tàn lụi của mình. 28 tuổi rồi, tuổi xuân chẳng còn được bao nhiêu, cái