Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

gì cũng phải biết tranh thủ.
Sau khi mở máy Giang Yến Ni mới phát hiện ra mình đã để lỡ mười cú điện thoại và tin nhắn của Thẩm Anh Nam.
Đổng Du bị thương nặng, đây chỉ là xét từ bên ngoài: môi bị rách, mặt sưng phù, thân thể chỗ xanh chỗ tím chỗ đỏ như bị mắc một căn bệnh ngoài da nào đó, trông rất đáng sợ.
Không bị thương đến xương cốt, ít nhất Đổng Du vẫn có thể cử động, có thể gọi điện thoại, đầu óc tỉnh táo.
Cũng may là Bác Đạt Vĩ chưa đến mức phát rồ thật sự, theo như ấn tượng xấu xa của Giang Yến Ni và Thẩm Anh Nam, bọn họ tưởng rằng gã đàn ông này sẽ băm vằm Đổng Du thành trăm mảnh, như vậy mới phù hợp với bản chất của anh ta.
Đổng Du không hề khóc lóc, nằm yên trong phòng theo dõi, hai mắt mở to, nhìn không chớp mắt vào một chỗ nào đó trong phòng.
Thẩm Anh Nam đưa ra ý kiến báo cảnh sát, cô quên rằng khổ chủ chính là Đổng Du, một người mà bảo cô li hôn chẳng khác nào bảo cô đi chết.
Đây là lời bình luận của Giang Yến Ni mà cô đã nói ngay trước mặt Đổng Du trước đây. Lúc ấy Đổng Du nghe xong liền bật cười thừa nhận. Thế nhưng hiện giờ, Đổng Du đang nằm trên giường, thân thể chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn, dưới lớp chăn mỏng dính, thân hình của Đổng Du còn bằng phẳng chẳng khác gì mặt phản. Cái con ngốc này có định tiếp tục sống hay không nữa? Trong lòng Giang Yến Ni thật sự không dám chắc.
Thẩm Anh Nam cũng chẳng dám chắc, cô cũng không dám đưa ra chủ trương bảo Đổng Du li hôn. Thẩm Anh Nam không thể vì mình đã li hôn mà mong tất cả phụ nữ trên thế giới này đều bị hất ra khỏi cửa.
Vì vậy chuyện này chỉ có thể để cho Đổng Du tự quyết định.
Điều duy nhất mà Giang Yến Ni và Thẩm Anh Nam có thể làm được là trả tiền viện phí cho Đổng Du rồi đưa cô về nhà.
Ý của Giang Yến Ni là đưa Đổng Du về nhà cô ở tạm hai ngày, vì biết đâu được cái tên Bác Đạt Vĩ súc sinh kia đánh chưa đã chân tay? Thế nhưng Đổng Du một mực nói:
- Tớ muốn về nhà! – Cô nói – Cho dù thế nào thì chuyện này cũng là lỗi của tớ!
Không phải gái trinh là điều đáng xấu hổ, đáng nhục nhã, đây là quan điểm của Đổng Du, thậm chí cô còn áp đặt cái quan điểm ấy lên đầu mọi người. Thần kinh của Giang Yến Ni đều vì chuyện này mà sụp đổ.
Cô có chút hối hận vì đã làm bạn với Đổng Du thời học đại học. Cô thật sự rất hận bản thân vì có một người bạn như thế này.
***
Nếu như có thể, Đổng Du cũng cam tâm tình nguyện không có một người bạn như Giang Yến Ni thời học đại học. Giang Yến Ni rất đẹp, đẹp sắc sảo và độc lập, chưa bao giờ bị bạn trai “cưa đổ”. So với Giang Yến Ni, Đổng Du thật sự rất đáng thương.
Thế nhưng cho dù không có Giang Yến Ni thì Đổng Du cũng vẫn cảm thấy bản thân mình đáng thương. Cô rất ân hận, có lẽ ngay từ đầu cô nên thẳng thắn thừa nhận với Bác Đạt Vĩ rằng mình không phải là gái trinh, như vậy anh ta có chấp nhận hay không vẫn còn hơn để xảy ra chuyện hôm nay.
Một Tả Gia Thanh có thể nói lên điều gì? Trên đời này cho dù có hàng trăm hàng nghìn Tả Gia Thanh cũng không thể nói rằng đàn ông khắp Trung Quốc này đều là Tả Gia Thanh, dù gì cũng phải có một người không quan tâm đến chuyện đó, chỉ cần bản thân mình kiên nhẫn chờ đợi.
Nói không chừng Bác Đạt Vĩ không phải là người đó, anh ta căm ghét bị lừa gạt. Anh ta thông minh như vậy, cao ngạo như vậy, làm sao có thể chịu đựng được việc mình bị biến thành một kẻ ngốc.
Toàn thân Đổng Du đều đau đớn, đau tới mức quặn thắt cả gan ruột. “Bạo lực gia đình”, hôm nay bác sĩ đã nói đến từ này, cô vội vàng biện minh:
- Không phải đâu, là do... Tôi không cẩn thận nên bị ngã.
Chẳng thể lừa gạt ngay cả bản thân mình, thật là mất mặt, thật là nhục nhã!
Bác Đạt Vĩ vẫn không trở về nhà. Đổng Du ngồi ở trong phòng khách, đột nhiên nhớ ra cái gì đó liền chạy như bay về phòng ngủ, mở tủ quần áo ra.
Cũng may, quần áo của Bác Đạt Vĩ vẫn ở đây.
Tĩnh tâm lại, cơn đau lại ập đến vì ban nãy cô vì căng thẳng mà chạy quá nhanh vào đây. Đổng Du dựa vào tủ quần áo ngồi bệt xuống đất.
Cả đêm hôm ấy Bác Đạt Vĩ không về nhà, điện thoại cũng tắt.
Đổng Du lại nhận được điện thoại của Tả Gia Thanh. Gã đàn ông đó vui vẻ nói trong điện thoại:
- Hi, Đổng Du, em có khỏe không?
Đổng Du nghĩ: “Biết trả lời thế nào đây? Nhờ phúc của anh, tôi rất khỏe, anh là đồ ngu xuẩn!”
Với tính cách của Đổng Du thì đương nhiên cô không thể thốt ra những câu như vậy, hơn nữa nỗi đau khổ của cô sao phải nói cho người khác biết? Cô đã có thể đoán ra, nếu như anh ta biết được vì sự quấy nhiễu khốn kiếp của mình mà cô đã thành ra thê thảm như thế này thì chắc chắn bên cạnh việc thương xót cho cô, anh ta sẽ càng khâm phục khả năng tiên đoán của mình hơn.
Đổng Du ngắt điện thoại, không đáp một lời nào. Tả Gia Thanh rõ ràng không hiểu rõ tình hình, anh ta liên tục gọi đến, cứ như thể phải chọc cho cô tức điên lên mới cam lòng.
Vì thế Đổng Du hết lần này đến lần khác ngắt máy.
Cô không dám tắt máy bởi vì nếu như Bác Đạt Vĩ nghĩ thông suốt, biết đâu anh ta sẽ gọi điện cho cô.
***
Chiều ngày thứ ba Bác Đạt Vĩ mới quay về nhà. Anh ta tự dùng chìa khóa c