Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.
đang tìm cái gì vậy?
Chu Tiểu Hổ nói:
- Tôi đang nhìn xem liệu Phùng Hán Trân có đột ngột xông vào đây không?
Giang Yến Ni dở khóc dở cười, rất muốn nói với anh ta rằng: “Một nơi đắt đỏ như thế này, có khi cả đời anh cũng chẳng đành lòng dẫn cô ta tới. Vì vậy anh cứ yên tâm, cô ta chẳng biết đường đâu!”
Nhưng ngẫm nghĩ một lát, dù sao hôm nay cũng là do Chu Tiểu Hổ trả tiền nên Giang Yến Ni liền thôi không nói.
Sau khi trinh sát xong xung quanh, Chu Tiểu Hổ liền yên tâm ngồi xuống, vừa bỏ rau vào nồi vừa kể về công ty mới của mình. Lại là những chuyện kiểu như: tiền đồ của anh ta rộng mở biết bao, ông chủ trọng dụng anh ta thế nào…
Không thể không thừa nhận rằng Chu Tiểu Hổ mặc dù nhân phẩm chẳng ra gì nhưng vẫn có đôi chút khả năng, nếu không anh ta đã chẳng trụ lại được ở nơi này và tích cóp được một khoản kha khá. Những con số trên cuốn sổ tiết kiệm của anh ta do chính miệng anh ta nói với Giang Yến Ni:
- Em xem rồi đảm bảo sẽ kinh ngạc!
Giang Yến Ni chưa bao giờ muốn nếm cái cảm giác kinh ngạc này, thế nhưng hôm nay lại có hứng thú. Cô gần như truy hỏi Chu Tiểu Hổ.
Chu Tiểu Hổ vòng vo một hồi, cuối cùng vẫn nói:
- 90 nghìn tệ!
Đúng là khiến cho người ta phải kinh ngạc. Cái gã thanh niên quê mùa này nếu như thật lòng yêu thương và kết hôn với Phùng Hán Trân, yên lành sống qua ngày thì có lẽ cả hai đã là một cặp đôi đẹp.
Giang Yến Ni suýt chút nữa thì rớm nước mắt.
Đúng lúc Giang Yến Ni đang định khuyên bảo Chu Tiểu Hổ, bảo anh ta ngoan ngoãn về nhà kết hôn với Phùng Hán Trân thì đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói vô cùng quen thuộc.
Cái âm thanh ấy vang lên từ phía sau bức bình phong với âm lượng cực lớn, chọc thẳng vào màng nhĩ của cô.
Giang Yến Ni cảm thấy lưng mình như cứng đờ ra.
***
Trịnh Tuyết Thành đang mời một bàn đầy khách, có lẽ là những đối tác làm ăn của anh ta. Công việc không còn, quan hệ chính là tài nguyên, vì vậy càng phải chú ý chăm chút và bảo vệ.
Tiếng cười của Trịnh Tuyết Thành sảng khoái vang lên. Thất tình và thất nghiệp đối vói thế giới của đàn ông chẳng là cái thá gì.
Chu Tiểu Hổ nhìn thấy sắc mặt của Giang Yến Ni bỗng thay đổi liền ngậm miệng lại.
Ngay sau đó, một chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra. Trịnh Tuyết Thành vừa ngẩng đầu lên, nhìn qua tấm bình phong và nói:
- Đó chẳng phải là cô Giang ư? Thật là tình cờ!
Giang Yến Ni bối rối không biết phải làm sao. Trong tình cảnh này chẳng phải Trịnh Tuyết Thành nên giả vờ như không quen biết hay sao? Cô làm sao quên được, chính gã đàn ông ấy chỉ mới mấy ngày trước thôi đã suýt bóp chết cô.
Trịnh Tuyết Thành sải bước đến trước bàn của Giang Yến Ni, chẳng nói chẳng rằng kéo cô ra khỏi bàn ăn, thản nhiên như không có sự tồn tại của Chu Tiểu Hổ.
Giang Yến Ni gần như mất hết cả hồn vía trước bộ dạng khoa trương quá mức của Trịnh Tuyết Thành. Cô không hề phản kháng, người cứng đờ ra như một con rối. Mãi cho đến khi Trịnh Tuyết Thành giới thiệu cô với từng người trong bàn của anh ta:
- Đây là tổng giám đốc Trương, đây là tổng giám đốc Vương, giám đốc Lý…
Chẳng hiểu ông giám đốc nào đó liền rót cho cô một cốc rượu đầy rồi nói:
- Bạn của anh Trịnh hả? Nào, uống thay anh Trịnh một chén nào!
Giang Yến Ni ngoảnh đầu lại nhìn Trịnh Tuyết Thành, thần trí cô vẫn chưa trở lại hoàn toàn. Cô chỉ nhớ là gã đàn ông này đã chẳng còn chút quan hệ gì với cô nữa rồi.
Giang Yến Ni gạt cốc rượu ông giám đốc gì gì đó đưa ra, định bỏ đi nhưng đã bị Trịnh Tuyết Thành giữ chặt. Trịnh Tuyết Thành nở nụ cười nhiệt tình nhìn cô, nói:
- Uống hai li đi mà, coi như nể mặt anh! Ai mà không biết tửu lượng của cô Giang đây rất khá. Nhớ lại năm đó cô đã đánh gục biết bao nhiêu gã đàn ông!
Đám đàn ông ngồi quanh bàn liền bật cười, suýt chút nữa thì vỗ tay hoan hô câu nói của Trịnh Tuyết Thành. Còn Trịnh Tuyết Thành vẫn tiếp tục tỏ vẻ nhiệt tình cổ vũ Giang Yến Ni:
- Hôm nay em không uống li này là không nể mặt Trịnh Tuyết Thành này. Các vị ở đây đều đang chờ bị em đánh bại đấy!
Tiếng cười ầm ĩ lại vang lên, đám người ấy nhìn Trịnh Tuyết Thành bằng ánh mắt ngưỡng mộ, dám nói chuyện rất mạnh bạo trước mặt người đẹp, có thể làm cho không khí trở nên náo nhiệt hơn! Giang Yến Ni đành phải nhận lời, ngửa cổ uống ực một ngụm rượu trước con mắt tò mò của đám đông.
Lúc này Trịnh Tuyết Thành mới thả Giang Yến Ni như thả một “gái nhà hàng”. Thế nhưng “gái nhà hàng” vừa đi đến cửa chợt nghĩ ra điều gì đó liền ngoảnh đầu lại, lớn tiếng nói với Trịnh Tuyết Thành:
- Anh uống ít thôi!
Trịnh Tuyết Thành ngoảnh đầu lại nhìn Giang Yến Ni, đám đàn ông kia cũng quay sang nhìn cô. Sắc mặt của Giang Yến Ni không đỏ mà chuyển sang trắng, mỉm cười nói:
- Anh bị liệt dương, uống rượu nhiều không tốt cho sức khỏe!
Lần này đến lượt Trịnh Tuyết Thành đỏ mặt, anh ta gân cổ gào lên:
- Mẹ kiếp, cô nói vớ vẩn cái quái gì thế hả? Ai bị liệt dương?
Giang Yến Ni ung dung nhìn anh ta, kiên quyết nói:
- Anh có bị liệt dương hay không bản thân anh tự biết!
***
Giang Yến Ni đã