Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
Trong lòng ta căng thẳng hẳn lên. Lúc này vài tiên nữ của Linh Tựu cung đi về phía Hoành Thanh, một người lúng túng nói: "Hoành Thanh đế quân, việc ngài làm không hợp với quy định…". Chân mày Hoành Thanh dựng ngược lên: "Quy định quả thật viết mỗi tiên một chiếc quạt, nhưng cũng có viết là một tiên không được nhiều quạt đâu! Ngươi dựa vào cái gì mà nói không hợp quy định? ".
Một tiên nữ khác nhanh trí hơn, liên tục bồi tội, dùng những lời lẽ nhỏ nhẹ mời các vị tiên quân khác hãy yên lặng chờ một lạt, sau đó quay qua nói với Hoành Thanh: "Tương Nghi tỷ tỷ mời Đế quân đến chỗ khác thương nghị".
Nhất Chi Mai nhìn ngang nhìn ngửa, cực kỳ hưng phấn xem náo nhiệt. Hỏa Diệm sơn đã sớm bị lửa thiêu đỏ rực, khí nóng vẫn bốc lên từng đợt. Bản tiên cô không khỏi lên tiếng sai bảo: "Quạt tiếp đi". Lỗ tai nhi tử khẽ động, cằm dụi dụi tìm một vị trí thoải mái tiếp tục ngủ vùi. Bản tiên cô cũng cảm thấy cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hết, nước mắt rơm rớm nơi khóe mi, không nén nổi ngáp dài một cái. Miệng mới há được một nửa đã nghe thấy tiếng nói băn khoăn của Nhất Chi Mai: "Cô cô, kẻ phụ tình của cô cô đang nhìn sang bên này nè".
4.
Lúc Hoành Thanh quay lại, khuôn mặt mang thần sắc hậm hực tức tối.
Ta đã sớm biết được kết quả của cuộc thương nghị này, bởi vì cách đó không lâu, vị tiên nữ tên là Tương Nghi kia và một vị tiên nữ cũng kiêu căng hợm hĩnh không kém cùng nhau cầm theo cờ lệnh di tới, nghe nói là họ nhận lệnh của Đế Cơ, tạo lửa tại Hỏa Diệm sơn thêm lần nữa, sau đó đưa sáu chiếc quạt ba tiêu vào trong biển lửa. Những người muốn vượt ải thì tiếp tục vượt ải, bây giờ trên tay Hoành Thanh chỉ còn một chiếc quạt mà thôi.
Bản tiên cô động viên nói: "Chiếc quạt trong tay Hoành Thanh đế quân màu sắc rực rỡ lóa mắt, vừa nhìn là biết đây là chiếc đẹp nhất rồi, rất nổi bật".
Sắc mặt Hoành Thanh vô cùng u ám, vẫn không cam tâm mà nói: "Đúng là phí sức! ".
Nhìn khuôn mặt hắn trắng bệch, ta xúc động nói: Không phải vì ta nên huynh mới làm như vậy chứ? Hoành Thanh liếc ta: "Đừng có mà tự đa tình". Ta nói: Dù thế nào thì ta cũng nợ ân tình của huynh. Hoành Thanh hừ một tiếng, trên mặt lại hiện lên thần sắc dễ chịu. Ta vội vàng rót sạch tiên lộ* đưa tới, lấy lòng nói: "Huynh cứ nghỉ ngơi đã".
* Tiên lộ: Chỉ nước sương tiên ngọt lành.
Quá trình vượt ải bên kia cũng đã sắp kết thúc, không ngoài dự đoán, Chi Liên đế quân là một trong sáu vị tiên quân qua ải.
Núi đao biển lửa, tiếp theo là đến đầm nước, đưa mắt nhìn ra xa là bọt nước cuồn cuộn trắng xóa, đây chính là một con sông lớn.
Các tiên nữ của Linh Tựu cung dẫn chúng ta qua đó, bản tiên cô không có tâm lý chuẩn bị, bị luồng gió ẩm ướt thổi cho rùng mình.
Ác độc quá! Vừa nãy thì nóng bức, thình lình lại lạnh như thế này, vị tiên nào thân thể không cường tráng, không tiêu mới là lạ!
Bên bờ có buộc bảy chiếc thuyền nhỏ. Tiên nữ của Linh Tựu cung cười mỉm nói: "Lần này các vị tiên quân chỉ cần chèo thuyền qua sông là được. Chỉ có điều, trong lúc qua sông không được sử dụng tiên thuật. Có qua được ải này hay không, sau khi qua đến bờ bên kia sẽ công bố".
Chúng tiên ngơ ngác nhìn nhau.
Hoành Thanh nói: "Rất tuyệt! Không ngờ ở tầng thứ ba thiên giới mà còn có thể thể nghiệm cảm giác của người lái đò phàm tục".
Ta thì lại nhìn chằm chằm một bên cánh tay của hắn, nói: "Lần này phải dùng nhiều sức đấy, cánh tay của huynh có ổn không? ". Từ lúc nãy ta đã thấy Hoành Thanh xoa nắn, chắc là bị thương rồi. Chiếc thuyền kia trông vừa nhỏ vừa yếu, chắc chỉ có thể cho một người ngồi, bản tiên cô mà còn đi nhờ chiếc thuyền đó, không khéo vừa có trận gió thổi qua đã không giữ vững được lại còn lật cả thuyền ấy chứ. Giả sử như lúc này người chèo thuyền bị thương ở tay thì thật sự không ổn rồi. Bản tiên cô dựa vào thực tế mà suy nghĩ như vậy, bất giác nhíu chặt chân mày. Hoành Thanh thì giống như thình lình nghe thấy cái gì tuyệt diệu lắm, hai mắt sáng rực nhìn ta, còn nở nụ cười ngọt ngào.
Trong lúc ta bị đôi mắt phát sáng của Hoành Thanh nhìn đến mức lúng túng không biết phải làm sao thì bỗng một tiếng nói vang lên: "Cô cô".
Vừa nghe thấy tiếng nói này ta liền sững người, quay đầu lại cười nhăn nhở: "Thì ra là Chi Liên đế quân, tại hạ là Nhất Chi Mai, huynh nhận nhầm người rồi".
Chi Liên đế quân không thèm nghe: "Cô cô, qua bên đây một chút đi".
Bản tiên cô bắt đầu tỏ vẻ không vui, nghiêm nghị đáp: "Chi Liên đế quân, đã nói là huynh nhận nhầm người rồi. Tuy tiểu tiên địa vị thấp kém, nhưng kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục, ta đường đường là một tiên nam, sao huynh có thể nhận nhầm ta là ‘cô cô’ gì đó của huynh chứ? ".
"Sờ thử mặt của muội đi". Dường như Hoành Thanh không thể xem tiếp được nữa, cơ mặt giật giật, cúi đầu hạ thấp thanh âm nói với ta. Ta ngẩn người, đưa tay lên mặt sờ thử… Hình như là da trơn bóng hơn một chút, mũi cao hơn một chút, mà mắt thì cũng to hơn một chút… Trời ơi, từ lúc nào đã trở thành thế này?
Rõ ràng ta đã niệm chú hóa thành hình dáng của tiên nam qua đường, sao lại tự trở về hình dạng cũ thế n