Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

ày. Bản tiên cô lúng túng, da mặt nóng bừng cả lên.
"Muội tưởng những tiên nữ kia nói ở đây không được sử dụng tiên thuật là đang nói chơi thôi sao? Xung quanh cửa ải đầm nước đã bị hạ cấm chế, tất cả pháp thuật tại đây đều không thể sử dụng được. Phép thuật biến hình nho nhỏ đó của muội vừa bước vào vùng cầm chế đã tự động biến mất rồi, khổ thân muội còn tự biên tự diễn nãy giờ".
Ta xấu hổ quá liền chuyển thành tức giận, phẫn nộ trừng mắt nhìn Hoành Thanh.
Bản tiên cô đúng là đã bị mỡ heo che mắt rồi nên một khắc trước mới thấy tên Hoành Thanh này vừa mắt. Lại liếc nhìn sang bên cạnh, Chi Liên đế quân đang quét mắt nhìn ta và Hoành Thanh, trên khuôn mặt lại đầy vẻ u ám. Bản tiên cô càng bực mình hơn, nói: "Chi Liên đế quân ngài vẫn cứ nên giữ khoảng cách với ta thì tốt hơn, ở đây toàn tai mắt của Đế Cơ, lỡ như có hiểu lầm gì, đối với cả ta và huynh đều không tốt đâu. "
Không biết có phải ta bị hoa mắt không mà sau khi dứt lời lại nhìn thấy sắc mặt của hai vị đế quân bên cạnh có chút kỳ lạ.
Hoành Thanh kéo tay áo ta, thúc giục: "Chúng ta đi thôi", đột nhiên thấy có thân hình lướt qua, Chi Liên đế quân đã đứng chặn trước mặt ta: "Khoan đã, cô cô đi với ta".
Ta dở khóc dở cười.
Nếu như hai vị đế quân này không thề nhất định sẽ chiến thắng trong chuyện cầu thân, chắc bản tiên cô sẽ cảm động lắm. Ta nói: "Hoành Thanh, để ta đi cùng với Chi Liên đế quân, một mình huynh phải cẩn thận đấy". Mặt Hoành Thanh lập tức biến sắc, chưa suy nghĩ gì đã buột miệng nói: "Không được! Muội là thị nữ do ta bảo chứng mới được vào đây, làm gì có chuyện không đi với ta chứ? ".
Ta tận tình khuyên nhủ: "Cánh tay huynh đã bị thương rồi, phải giữ chút sức lực để phá ải mới chứ, chờ sang bờ bên kia rồi chúng ta lại đi cùng nhau là được mà".
Sau khi khuyên mãi Hoành Thanh mới chịu rời đi, ta liền lẽo đẽo đi theo Chi Liên đế quân.
Các tiên nữ của Linh Tựu cung lạnh nhạt nhìn theo chúng ta, cũng không nói gì.
Lúc này, trên mặt sông lờ mờ nổi lên làn sương trắng mờ ảo, thân người Chi Liên đế quân nhảy lên, buông người đáp xuống chiếc thuyền nhỏ, sóng nước không gợn lên chút nào, ngay cả con thuyền cũng không hề dao động. Bản tiên cô vén áo bào lên, lấy một tư thế ta tự nhận là cũng ưu nhã mà nhảy theo xuống thuyền, nhưng chiếc thuyền nhỏ này không chút nể mặt mà nhún xuống, tròng trành dữ dội.
Ngay lập tức có một đôi tay đỡ tại phần eo của ta, tiếng nói nhẹ nhàng vang lên: "Cẩn thận". Ta cười khan, lúc này cũng không thèm để ý thể diện với cái gì mà nam nữ tình trường vị yêu nên hận nữa, túm chặt lấy cổ tay Đế quân mà run run khom người xuống, vừa mới chạm vào thân thuyền lập tức bám chặt.
Nhất Chi Mai truyền mật âm cho ta, trong lời nói đầy vẻ xem thường: "Cô cô, sự quan tâm chăm sóc của người cản bản là lừa gạt, ta thấy chắc là người sợ con gà lửa kia lỡ tay để người rơi xuống sông chứ gì? ".
Bản tiên cô hừ lạnh: "Vớ vẩn! Tuy bản tiên cô từng ngồi thuyền nhưng lúc đó toàn là ở nhưng con sông nhỏ, với tay một cái là tới hai bên bờ rồi, con sông lớn thế này, lại còn dùng chiếc thuyền bé tý như vậy là lần đầu tiên ta đi, ngươi nhìn đám mây đen trên trời kia kìa, sắp mưa to gió lớn đến nơi rồi đấy".
Lúc này, Chi Liên đế quân đã tháo dây thừng buộc thuyền ra, tay nắm lấy một cây sào trúc mà chống thuyền, trong chớp mắt chiếc thuyền nhỏ đã rời bờ, ẩn vào màn sương mờ mờ. Nhi tử từ đằng sau lưng ta nhảy ra, ngồi xổm trước mặt bản tiên cô, ngập ngừng nhìn chằm chằm phụ thân nó. Đế quân đang chèo thuyền tựa như có cảm ứng, đúng lúc đó quay đầu nhìn, khuôn mặt lại tràn đầy tình cảm dịu dàng.
"Hàn Nhi", y nhẹ nhàng gọi.
Bản tiên cô cũng chẳng muốn xem cảnh hai người họ phụ tử tình thâm, mà đưa mắt nhìn ngó xung quanh. Bốn phía đều là một mảng trắng xóa, lúc này chúng ta cách bờ không xa lắm, loáng thoáng còn có thể nhìn thấy những chiếc thuyền khác đang dao động. Trên chiếc thuyền gần nhất có một bóng người mặc y phục đỏ trông quen mắt, đang ra sức hướng về phía ta mà vẫy tay. Bản tiên cô tập trung nhìn kỹ, trên tay của Hoành Thanh đang cầm một vật, ta liền vẫy tay lại, người bên kia thoáng chốc đã cảm ứng được, dường như rất vui vẻ, một khắc sau vang lên tiếng sáo êm tai.
Một cơn gió lớn bắt đầu thổi đến, chiếc thuyền rung lắc dữ dội, bản tiên cô toát hết cả mồ hôi tay, thức thời nằm mọp xuống thêm chút nữa, nhịn mãi nhịn mãi, cuối cùng không kiềm chế được, bắc tay thành hình cái loa, hét to lên: "Hoành Thanh, đừng thổi nữa! Lo mà chèo thuyền đi…".
Vừa dứt lời, phía trước liền "ùm" một tiếng, bọt nước văng tung tóe.
5.
Nước "ào" một tiếng rõ to, có cái gì đó đang nổi lên. Vật đó đen sì sì, bản tiên cô không kịp đề phòng bị dọa cho giật bắn mình. Tới khi nhìn rõ lại, thì ra đó là đầu của một cô nướng, bởi vì bị ướt nước nên tóc tai rũ rượi, dính hết vào mặt.
Cô nương đó vén tóc lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ tới để gây chuyện thị phi, đôi bàn tay bám lấy mạn thuyền không chịu buông, đáng thương nói: "Đế quân, cứu ta với! ".
Đế quân thản nhiên nói: "Ngươi là cá chép ở Dao trì cơ mà, sao l