Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
ại ở đây? ".
Cô nương tội nghiệp đáp: "Tiểu tiên đích thực là cá chép ở Dạo trì, bởi vì gặp chuyện nên bị giam ở con sông này, cầu xin Đế quân hãy cho tiểu tiên đi nhờ qua sông, tiểu tiên nhất định ghi nhớ ơn đức của người".
Vốn dĩ nhờ thuyền chẳng phải là chuyện gì to tát, thế nhưng chiếc thuyền lại ọp ẹp, sau khi bản tiên cô ngồi lên đã tròng trành lắc lư, nếu không phải khả năng chèo thuyền của Đế quân tốt thì chúng ta đã sớm nhào đầu xuống sông từ lâu rồi. Bây giờ mà chở thêm một con cá nữa, bản tiên cô chẳng cần suy nghĩ cũng biết, lật thuyền là cái chắc!
Đế quân nhíu mày, xoay sang nhìn ta. Lúc đầu tiên nữ của Linh Tựu cung chỉ nói phải qua sông như thế nào, còn đối với việc làm thế nào mới qua được ải thì lại nói qua loa không rõ, trong đó nhất định có vấn đề. Ta cũng hiểu được con cá chép này không thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây, chắc là có liên quan đến việc qua ải. Lúc này bị Chi Liên đế quân quét mắt nhìn như vậy, trong lòng ta lập tức nổi giận, cơn ghen hừng hực trỗi dậy, la lên the thé: "Chắc không để nỗi để ta và Hàn Nhi nhảy xuống sông chứ? ". Đế quân dở khóc dở cười, khẽ mắng: "Cô cô nói linh tinh gì vậy? Cứ ngồi yên trên thuyền là được rồi". Sau đó y quay lại gật đầu với cá chép tinh: Ngươi lên thuyền đi. Nói xong, y nhún người nhảy xuống sông.
Ta sững người.
Còn con cá chép kia lại chẳng khách khí chút nào, vui mừng ra mặt xoay thân mình ướt đẫm mà lên thuyền, thản nhiên ngồi phẩy y phục, vắt nước mái tóc. Nói tóm lại, bản tiên cô nhìn tới nhìn lui con cá chép này mà chẳng ưa nổi điểm nào.
Sau khi chải vuốt tóc xong rồi, ả ta lấm la lấm lét nảy ra ý gì đó, lập tức cười tươi như hoa, chào hỏi: "Xin chào tỷ tỷ! ". Bản tiên cô lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới ả ta, sau khi căng thẳng nhìn ngó xung quanh, bọt nước chỗ cách ta gần nhất liền văng lên, đầu của Đế quân nổi lên mặt nước, đồng thời y cũng vươn tay ra, bám vào mạn thuyền.
Dưới sự lôi kéo của y, chiếc thuyền nhỏ bắt đầu từ từ trôi về phía trước.
Nhất thời, torng lòng ta cảm xúc lẫn lộn, không biết phải làm như thế nào.
"Huynh… huynh định cứ như thế này mà đi sang bờ bên kia sao? "
Một giọt nước từ trên mặt của Đế quân lăn xuống, càng tôn lên khuôn mặt anh tuấn, thanh nhã như đóa sen của y.
Lúc này vẻ mặt y dịu dàng khác lạ: "Cô cô, cuối cùng người cũng chịu để ý tới ta rồi".
Ta nhìn y chằm chằm, nhất thời không thể biết được y không hiểu thật hay là đang diễn trò.
Y cứ khăng khăng muốn đi cầu thân một nữ nhân khác như vậy, ta có để ý tới y hay không, còn có quan trọng gì sao? Chẳng lẽ y muốn hưởng phúc của người nước Tề*, một chân đạp hai chiếc thuyền? Chẳng cần nói tới chuyện bản tiên cô có chịu hay không, cho dù ta có chịu thế thì vị Nữ Ngự đế cơ nổi danh ngang ngược kia đồng ý mới là lạ!
* Trong thiên Ly lâu hạ, sách Mạnh Tử có câu "Tề nhân hữu nhất thê nhất thiếp nhi xử thất giả", nghĩa là "Người nước Tề có kẻ có cả thê cả thiếp ở cùng một nhà". Sau này, người tay hay nói "Phúc của người nước Tề" để châm biếm những người đàn ông vừa có thê vừa có thiếp.
Bản tiên cô thê lương thở dài não ruột, sau đó ta rộng lượng rút khăn lau mặt cho y, lắc đầu nhìn y rồi cuối cùng ngẩng đầu trầm mặc nhìn bầu trời.
Nếu đám mây đen kia đổ mưa xuống thì không biết cái dù rách trên thuyền có che được không nữa?
Một tiếng sấm chớp đánh lên, đám mây đen kia quả nhiên không phụ kỳ vọng của bản tiên cô, lộp bộp đổ mưa, gió cũng thổi vù vù, chiếc thuyền nhỏ bắt đầu tròng trành.
Bản tiên cô nhanh mắt lẹ tay, đoạt được chiếc dù trước con cá chép kia một bước, đồng thời cũng ôm chặt nhi tử vào lòng, đưa một nửa bên dù ra che trên đầu Đế quân. Đế quân nói: " Cô cô cứ che cho mình là được rồi", vừa nói y vừa nhăn mày lại, bởi vì lúc này thân thuyền rung lắc dữ dội, suýt chút nữa thì lật. Chính vì cái con cá chép tinh đang ghét kia nhún người nhảy bổ lên người của bản tiên cô để cùng chen chúc dưới chiếc dù tránh mưa.
Không gian dưới chiếc dù thình lình trở nên chật cứng. Thế nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là lúc nãy bản tiên cô đã nghiêng người sang một bên để thuận tiện che cho Đế quân, cá chép tinh lại bổ nhào sang đây, thân thuyền vì thế mà càng mất thăng bằng. Chỉ tội cho Đế quân, các ngón tay đang bám vào mạn thuyền của y vì dùng sức quá nhiều mà trắng bệch cả ra.
Bản tiên cô không di dời cái dù mà cử động phần hồng, hơi dịch vào chính giữa thuyền, còn có một mục đích nữa là để đẩy con cá chép tinh kia ra. Nào ngờ ả chẳng những không theo ý ta mà còn mặt dày mày dạn càng chui vào bên trong, đẩy bản tiên cô ra bên ngoài. Nhưng đây cũng không phải là trọng điểm, mà trọng điểm là ả đẩy như vậy, đầu ả cúi gằm xuống, sắp cọ vào mặt Đế quân tới nơi rồi. Bản tiên cô nổi cơn lôi đình, dùng sức cấu vào cái đùi to của ả đang đè lên người ta. Ngay lập tức, một tiếng thét kinh thiên động địa vang lên, thân thuyền lại tiếp tục tròng trành dữ dội.
Cá chép tinh vừa sợ vừa tức trừng mắt nhìn ta: " Ngươi…".
Ta mỉm cười: "Tiên hữu, đùi của ngươi đè lên ta đau quá! ".
Đế q