Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
h cổ ta lên, khiến tay chân ta vùng vẫy trên cao.
Đến ngày thứ bat a đã đói lả ra, chỉ còn chút hơi tàn.
Không còn chốn nương thân, ta đành co ro bên lề đường. Một hán tử mặt mày hung ác nhìn ta hồi lâu, dường như còn đang sợ cái gì đó, gã lên lút quan sát xung quanh, phát hiện không có ai thèm để ý, trong mắt bỗng hiện lên vẻ tàn độc, túm lấy ta rồi kéo vào hẻm tối.
Ta chỉ nhớ bản thân cứ luôn cố gắng giãy giụa cho đến khi máu tanh nóng hổi bắn tung tóe trên người.
Cơn gió mạnh buổi hoàng hôn thổi ùa vào tay áo, cuốn catá vàng bay mù mịt.
Đế quân đứng ở đầu đường lớn.
Y vẫn một thân y phục trắng, mái tóc và áo choàng đen bay phần phật trong gió
Y cứ như vậy bước lại, từ phía trên nhìn xuống ta toàn thân đang nhếch nhác đến thảm hại. Y anh tuấn giống như một vị thần tiên thời thượng cổ.
Sau đó y vươn tay về phía ta.
"Ta đã cho nàng cơ hội rồi, bây giờ, nàng là của ta".
Nàng là của ta… Nàng là của ta…
Ngày thứ hai tỉnh dậy, ta mới phát hiện Đế quân cứ ôm lấy ta và Hàn Nhi như vậy trong suốt một đêm. Khi từ từ tỉnh táo lại từ trong giấc mơ, bản tiên cô cảm thấy vô cùng chột dạ và xấu hổ.
Trong giấc mơ kia, ta lại dám suy nghĩ bậy bạ về Đế quân như vậy. Nghĩ lại, bản tiên cô bình thường vốn là một tiên nữa vừa thật thà vừa tuấn thủ khuôn phép, thế mà trong mơ lại "đói khát" như vậy, quả thực… quả thực, không thể tha thứ được! Chẳng qua, khi bản tiên cô trở về với hiện thực, phát hiện mình vẫn là một con mèo, ta cảm thấy mình vẫn có thể vô sỉ thêm tí nữa.
Ta vừa nhìn thấy Đế quân liền chẳng hề do dự mà nhảy ngay lên người y, "meo" một tiếng, cọ cọ bên này, dụi dụi bên kia.
Vẻ mặt Đế quân dường như trở nên ôn hòa hơn một chút, bàn tay to lớn vuốt lông trên người ta.
Nhi tử bê nửa đĩa cá khô ngồi bên cạnh, nghiếng người, dùng ánh mắt lanh lợi pha chút tò mò nhìn ta, trên khuôn mặt bình thường luôn lạnh lùng có thêm nét ngây thơ hồn nhiên của đứa trẻ.
Yêu quái ngủ dậy, vừa chải đầu vừa thỉnh thoảng liếc mắt trừng ba chúng ta.
Ta híp mắt, nằm sấp trên người Đế quân, há miệng nhấm nháp từng miếng cá mà nhi tử ta đút cho, đột nhiên ta cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp.
Nếu cứ được như thế này mãi, làm mèo hình như cũng không tệ lắm.
Tuy nhiên, tên Hoành Thanh kia đã nhanh chóng phá hỏng giấc mơ đẹp của ta, ta lại rơi vào trạng thái vui quá hóa buồn rồi.
6.
Vừa sáng ra, ta liền thấy Hoàng Thanh hưng phấn ôm một con mèo lớn có đôi mắt xanh biếc và bộ lông bóng mượt bước vào, vui vẻ nói với yêu quái: "Sư muội, muội thấy con này như thế nào? Trông nó to như vậy, nhưng mà ngoan lắm đấy! ".
Vừa dứt câu, con mèo mà hắn nói là rất ngoan liền xoạt một cái, nhảy từ trên người hắn xuống, xù lông hướng về phía ta mà kêu lên một tiếng "meo" thật dài đầy kích động, trong mắt ánh lên sự đố kỵ và tham lam.
Bất hạnh sa cơ đến mức phải chịu cảnh ngộ đồng loại với loài súc sinh này, bản tiên cô đương nhiên có thể nhìn ra được, nó đang thèm muốn cá khô của bản tiên cô.
Bản tiên cô còn chưa ăn nó, lập tức cảm thấy vô cùng phẫn nộ, cho nên ta cũng kêu lên một tiếng dài hơn, chói tai hơn. Con mèo này tuy là hết sức hiếu chiến nhưng hình như cũng rất sợ Đế quân, không dám mò qua, chỉ đứng nhìn chằm chằm. Lệ Ma mỉm cười ôm lấy con mèo lớn, nó còn đang giãy giụa, bị yêu quái vuốt một cái, cả người liền run lên cầm cập, không dám động đậy nữa.
"Ừm, con mèo này cũng không tối, lại là một con mèo đực, vừa may kết thành một đôi với Tiểu Hoa".
"Đúng đó! Đúng đó! ", Hoành Thanh vỗ tay phụ họa.
Chuyện… Chuyện này quả thật vô cùng nhục nhã. Bản tiên cô đương nhiên không thể vì tên Hoành Thanh ngu ngốc kia mà ghi thù hắn, nhưng vẫn rất bực mình. Ta híp mắt, hướng về phía hắn kêu lên một tiếng cực dài.
Hoành Thanh quay đầu lại mới phát hiện ra ba chúng ta cũng ở trong phòng, thấy không khí hòa thuận vui vẻ của chúng ta, hắn trợn mắt: "Các ngươi đang làm gì đấy? ", hắn phì cười: "Nhị sư đệ sao đột nhiên lại nổi hứng nuôi mèo vậy? Ấy ấy ấy, đệ trừng mắt với ta làm gì? ".
Đúng thế, Đế quân trừng mắt với Hoành Thanh.
Ta cảm thấy hết sức yên tâm, mình không hề nhìn nhầm người, thế là ta không ngừng dụi đầu vào Đế quân.
Hoành Thanh nhanh chóng bị người khác lôi kéo sự chú ý, bởi vì yêu quái đề nghị đi luyện kiếm, hắn đương nhiên là ra sức hùa theo.
"Sư huynh, cùng đi luyện kiếm nhé? ", yêu quái nháy mắt hỏi Đế quân.
Ta chẳng muốn đi chút nào nhưng Đế quân lại gật đầu. Nhi tử dang hai tay ôm lấy ta, ta liếm lấy bàn tay nhỏ bé của nó.
Nguyên thần của Cơ Canh đã trở về, hắn lại ẩn vào trong pháp thân mà ngủ say. Lúc trước ta từng hỏi làm thế nào mới có thể gọi Cơ Canh thức dậy lần nữa, Đế quân và Hoành Thanh lại lắc đầu, hình như cũng không rõ lắm. Cơ Canh đã không thể ở tại Hội Âm sơn nữa, mấy người thê thiếp của nó cũng phải được xử lý ổn thỏa. Trước tiên Đế quân dùng lá bùa biến thành Cơ Canh, sau đó khiêng hết vàng bạc châu báu trong kho chứa ra, phân phát cho các thê thiếp của Cơ Canh để ai về nhà nấy, mấy người đó còn khóc lóc ầm ĩ cả lên
Cho nên lúc